Cựu Thanh niên xung phong

Câu chuyện thời hoa lửa cựu thanh niên xung phong Phạm Thị Bé

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi miền Bắc trở thành hậu phương lớn chi viện cho tiền tuyến, làng Đồng Kỳ của Bắc Ninh ngày đêm không ngủ. Trong dòng người ra đi phục vụ kháng chiến, có một cô gái trẻ mang tên Phạm Thị Bé — sau này được mọi người nhắc đến như một cựu thanh niên xung phong tiêu biểu của làng.

Đồng Nai17/03/2026Nguyễn Thanh Tùng (Đoàn xã Xuân Bắc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi miền Bắc trở thành hậu phương lớn chi viện cho tiền tuyến, làng Đồng Kỳ của Bắc Ninh ngày đêm không ngủ. Trong dòng người ra đi phục vụ kháng chiến, có một cô gái trẻ mang tên Phạm Thị Bé — sau này được mọi người nhắc đến như một cựu thanh niên xung phong tiêu biểu của làng.

Ngày ấy, bà Bé mới ngoài đôi mươi. Dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt luôn rắn rỏi. Khi phong trào thanh niên xung phong lan rộng, bà không do dự ghi tên. Với bà, đó không chỉ là trách nhiệm, mà còn là niềm tự hào của tuổi trẻ.

Bà được phân công làm nhiệm vụ trên những tuyến đường vận tải — nơi được ví như “mạch máu” của chiến trường. Công việc của bà và đồng đội là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua, vận chuyển lương thực, đạn dược. Những con đường ấy ngày bị máy bay đánh phá, đêm lại được sửa chữa để kịp cho đoàn xe lăn bánh.

Có những đêm mưa rừng xối xả, đất nhão như bùn, từng bước đi đều nặng trĩu. Nhưng bà Bé vẫn cùng đồng đội gùi hàng vượt dốc. Họ thường nói vui với nhau: “Đường còn là mình còn đi.” Câu nói giản dị ấy trở thành động lực để họ vượt qua mệt mỏi và sợ hãi.

Một kỷ niệm mà bà không bao giờ quên là trong một lần làm nhiệm vụ san đường sau trận bom. Khi mọi người đang khẩn trương làm việc thì còi báo động vang lên. Máy bay quay lại ném bom lần hai. Ai nấy vội tìm chỗ trú, nhưng bà Bé chợt nhận ra một đoạn đường chưa được xử lý, nếu không kịp lấp sẽ khiến đoàn xe phía sau gặp nguy hiểm. Bất chấp hiểm nguy, bà cùng vài người khác lao ra hoàn thành nốt công việc. Khi bom dứt, con đường vẫn thông, và đoàn xe vẫn kịp thời tiếp tục hành trình.

Chiến tranh không chỉ có bom đạn mà còn là sự thiếu thốn triền miên. Bữa ăn của bà và đồng đội nhiều khi chỉ là cơm độn, rau rừng. Nước uống phải chia nhau từng ngụm. Có những lúc ốm đau, họ chỉ biết dựa vào nhau mà vượt qua. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội lại trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết.

Sau ngày hòa bình lập lại, bà Bé trở về quê hương Đồng Kỳ. Rời những con đường lửa, bà trở lại với cuộc sống đời thường, tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và tham gia công tác địa phương. Những năm tháng thanh niên xung phong đã rèn cho bà một ý chí bền bỉ, giúp bà vượt qua mọi khó khăn của thời hậu chiến.

Điều đặc biệt là bà rất ít khi nói về mình. Với bà, những gì đã làm chỉ là bổn phận. Nhưng trong mắt người dân Đồng Kỳ, bà là một phần của lịch sử — một chứng nhân sống của thời hoa lửa.

Những buổi gặp mặt cựu thanh niên xung phong, khi nhắc lại chuyện xưa, giọng bà vẫn trầm ấm nhưng ánh mắt ánh lên niềm tự hào. Bà thường nói với con cháu: “Các con không phải sống trong chiến tranh, đó đã là hạnh phúc. Hãy sống sao cho xứng đáng với những gì thế hệ trước đã trải qua.”

Câu chuyện về cựu thanh niên xung phong Phạm Thị Bé không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là hình ảnh tiêu biểu của biết bao người phụ nữ Việt Nam — nhỏ bé nhưng kiên cường, lặng thầm nhưng vĩ đại — đã góp phần làm nên chiến thắng của dân tộc trong những năm tháng hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn