Câu chuyện thời hoa lửa – Cựu thanh niên xung phong Trịnh Thị Đề
Thời kỳ Chiến tranh Việt Nam là giai đoạn đất nước đầy khó khăn và thử thách, nhưng cũng là thời của những con người trẻ tuổi, dũng cảm, hy sinh vì Tổ quốc. Trịnh Thị Đề, cô gái trẻ sinh ra và lớn lên ở xã Đồng Kỳ, tỉnh Bắc Ninh, là một trong những thanh niên xung phong đã sống trọn vẹn tinh thần “thời hoa lửa”, góp phần vào công cuộc bảo vệ và giải phóng quê hương.
1. Tuổi trẻ và tiếng gọi Tổ quốc
Trịnh Thị Đề sinh ra trong một gia đình nông dân bình dị. Tuổi thơ bà gắn với cánh đồng xanh mướt, tiếng chim hót trên mái đình và tiếng cười của bạn bè cùng trang lứa. Khi chiến tranh bùng nổ, tuổi trẻ thôi thúc bà tham gia lực lượng thanh niên xung phong, đảm nhận những công việc khắc nghiệt nhưng cần thiết: mở đường, vận tải lương thực, bắc cầu, bảo đảm giao thông cho các đơn vị bộ đội.
Trước khi đi lên tuyến lửa, bà Đề nói với mẹ:
“Con sẽ đi làm nhiệm vụ, giúp đồng bào và bộ đội. Mẹ yên tâm, con sẽ mạnh mẽ.”
Hành trang bà mang theo chỉ là chiếc ba lô nhỏ, vài bộ quần áo, và lòng quyết tâm bảo vệ quê hương.
2. Những ngày gian khổ trên tuyến đường Trường Sơn
Trên tuyến đường Trường Sơn gian khổ, bà Đề cùng đồng đội ngày đêm lao động trong bom đạn. Họ bắc cầu, san đường, chuyển lương thực qua những con suối chảy xiết, gầm mưa bom, vượt đèo cao.
Một đêm mưa tầm tã, đơn vị trú tạm dưới tấm bạt, Trịnh Thị Đề cùng các đồng đội chia từng chai nước, thắp lửa sưởi ấm và động viên nhau:
“Chỉ cần đoàn kết, chúng ta sẽ vượt qua tất cả.”
Bà Đề nhiều lần cứu đồng đội khỏi sập hầm đất hoặc trượt dốc nguy hiểm, nhờ sự dũng cảm và bình tĩnh tuyệt vời.
3. Trận bom bất ngờ và tinh thần bất khuất
Một lần, khi đang bắc cầu, địch bất ngờ dội bom xuống tuyến đường. Mọi người hoảng loạn, nhưng bà Đề vẫn bình tĩnh hô:
“Người bị thương trước, các chị em khác giúp nhau di chuyển xuống vùng an toàn!”
Bà còn tự mình dìu những đồng đội bị thương nặng ra khỏi vùng nguy hiểm. Nhờ tinh thần quả cảm và ý chí thép, công việc tuyến đường được bảo đảm, nhiều mạng sống được cứu.
4. Tình đồng đội và niềm tin
Trịnh Thị Đề luôn là nguồn động viên tinh thần cho đồng đội, kể về những câu chuyện quê hương Đồng Kỳ: mái đình cổ kính, những con đường quen thuộc, tiếng gà gáy sáng, tiếng cười trẻ thơ. Đồng đội nghe mà như thấy quê hương hiện ra, tiếp thêm nghị lực vượt qua gian khổ.
Cuốn nhật ký nhỏ của bà ghi lại nỗi nhớ nhà, tình yêu quê hương, tình đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình.
5. Ngày hòa bình
Ngày Sự kiện 30 tháng 4 năm 1975 đến, Trịnh Thị Đề trở về quê hương trong niềm vui đoàn tụ. Những con đường bà từng mở, những cây cầu bà từng bắc vẫn đứng vững, chứng minh cho sự hy sinh thầm lặng nhưng cao cả.
Câu chuyện của cựu thanh niên xung phong Trịnh Thị Đề là minh chứng sống động cho tinh thần quả cảm, bất khuất và tình đồng chí của thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời chiến. Ngọn lửa ấy vẫn sống mãi, nhắc nhở thế hệ hôm nay trân trọng hòa bình và tiếp nối truyền thống xây dựng quê hương đất nước giàu đẹp.



