Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa

Mỗi khi nhắc đến hai từ “Lịch sử”, thế hệ sinh viên K46 chúng tôi thường nghĩ về những trang sách giáo khoa hay những thước phim tư liệu đen trắng. Thế nhưng, trong khuôn khổ đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, tôi đã có dịp được ngồi lại bên người bác họ của mình – bác Nguyễn Văn An, một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị năm 1972 – để lắng nghe những câu chuyện mà không một trang sách nào có thể diễn tả hết.

22/08/2026Trường Ngoại ngữ - ĐHTN (Trường Ngoại ngữ - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi nhắc đến hai từ “Lịch sử”, thế hệ sinh viên K46 chúng tôi thường nghĩ về những trang sách giáo khoa hay những thước phim tư liệu đen trắng. Thế nhưng, trong khuôn khổ đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, tôi đã có dịp được ngồi lại bên người bác họ của mình – bác Nguyễn Văn An, một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị năm 1972 – để lắng nghe những câu chuyện mà không một trang sách nào có thể diễn tả hết.

Bác An nay đã ngoài 70, mái tóc bạc trắng và những vết sẹo của mảnh đạn vẫn còn hằn trên bắp chân. Nhưng khi nhắc về “thời hoa lửa”, đôi mắt bác bỗng sáng rực lên một cách lạ kỳ. Bác kể cho tôi nghe về những ngày đêm bám trụ tại Thành cổ, nơi mà “mỗi tấc đất là một cuộc đời”. Bác bảo, ở cái tuổi 18, 20 khi đó, các bác đi chiến đấu với một tâm thế rất nhẹ nhàng: “Không ai nghĩ mình sẽ trở thành anh hùng, chỉ nghĩ rằng nếu mình không đi, thì ai sẽ giữ lấy mảnh đất này cho các em nhỏ đến trường?”.

Câu chuyện khiến tôi xúc động nhất chính là kỷ niệm về một chiếc radio cũ. Giữa tiếng bom gầm rú, chiếc radio là sợi dây duy nhất kết nối những người lính với quê hương. Có những đêm, cả tiểu đội vây quanh nghe tiếng hát từ đài phát thanh, dù bụng đói, chân đau nhưng tinh thần lại kiên cường hơn bao giờ hết. Bác cười nói: “Ngày đó bác học tiếng Nga bập bẹ để dùng thiết bị, nếu được đào tạo bài bản như các cháu ở Trường Ngoại ngữ bây giờ, chắc bác đã đóng góp được nhiều hơn nữa”.

Dưới lăng kính của một sinh viên ngoại ngữ thế kỷ 21, tôi nhận ra rằng, hòa bình mà chúng tôi đang thừa hưởng không phải là điều hiển nhiên. Đó là sự đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng xương máu và bằng cả những giấc mơ dang dở của những người như bác An. Câu chuyện của bác không chỉ là tư liệu lịch sử, mà là một bài học về lòng yêu nước và ý chí vượt khó.

Là một sinh viên Khóa 46 của Trường Ngoại ngữ - ĐHTN, tôi tự hứa sẽ dùng vốn kiến thức ngôn ngữ của mình để không chỉ tiếp thu tinh hoa thế giới, mà còn để kể lại những “Câu chuyện thời hoa lửa” của dân tộc mình cho bạn bè quốc tế. Cảm ơn những người đi trước đã sống một thời hoa lửa rực rỡ, để chúng tôi hôm nay có một thời thanh xuân hòa bình và rạng rỡ hơn.




Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn