CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” - Đại ngàn Trường Sơn năm 1972
Họ và tên: Lại Thị Trà My
Mã sv: 257720301432
“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”
Trong cơn mưa rừng rả rích của đại ngàn Trường Sơn năm 1972, tiếng gầm rú của những chiếc B-52 dội xuống cao điểm 600 khiến mặt đất rung chuyển không ngừng. Tại một trạm phẫu thuật dã chiến nằm sâu trong hang đá, ánh đèn dầu tù mù hắt lên vách đá vôi những bóng người chập chờn, vội vã.
Thủy, một nữ y tá trẻ thuộc lực lượng Thanh niên xung phong, đang nén cơn đau từ vết xước dài trên cánh tay để giữ chặt lấy vai một chiến sĩ thương binh vừa được đưa về từ tọa độ lửa. Anh lính trẻ măng, máu thấm đẫm chiếc áo trấn thủ rách nát, đôi môi tím tái vì mất máu nhưng đôi mắt vẫn mở to, nhìn trân trân lên trần hang. Thủy thì thầm, giọng run run nhưng đầy quyết tâm: "Ráng lên anh, sắp xong rồi, mẹ đang đợi anh ở quê nhà mà."
Chữ "Mẹ" như một liều thuốc giảm đau kỳ diệu. Người lính khẽ gật đầu, hàm răng nghiến chặt để không bật ra tiếng rên rỉ giữa lúc bác sĩ đang gắp mảnh đạn găm sâu trong bả vai. Ở cái tuổi đôi mươi ấy, họ chẳng sợ cái chết, họ chỉ sợ không kịp nhìn thấy ngày đất nước thanh bình để về lại dưới mái hiên nhà, sà vào lòng mẹ mà khóc như đứa trẻ.
Cùng lúc đó, cách hàng trăm cây số về phía hậu phương, tại một làng quê nghèo ven sông Mã, mẹ Bảy đang ngồi bên bục cửa gỗ cũ kỹ. Trên bàn thờ, khói nhang nghi ngút vờn quanh di ảnh của chồng và con trai cả của mẹ – những người đã nằm lại ở chiến trường Điện Biên và đường chín Nam Lào. Mẹ Bảy giờ đây là một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, nhưng trong lòng mẹ, danh hiệu ấy được đánh đổi bằng những đêm trắng không ngủ, bằng đôi mắt đã mờ đi vì khóc thương con.
Đêm nay, mẹ lại thắp thêm một ngọn đèn dầu đặt sát cửa sổ. Đây là thói quen suốt mấy năm nay kể từ ngày đứa con trai út lên đường. Mẹ bảo với bà con lối xóm rằng: "Để thằng Út nó đi hành quân đêm, nếu có lạc đường thì nhìn hướng đèn nhà mẹ mà về." Mẹ không biết rằng con trai mình đang nằm trong hang đá lạnh lẽo nơi Trường Sơn, cũng không biết rằng ở nơi đó, cô gái trẻ tên Thủy đang thay mẹ vuốt lạ mái tóc bết bụi đường của anh.
Bất ngờ, một đợt pháo kích mới dội xuống gần trạm phẫu. Đất đá trên trần hang rơi lả tả. Thủy vội vàng nằm đè lên người thương binh để che chắn. Trong khoảnh khắc giữa cái sống và cái chết cận kề, cô bỗng nhớ về mẹ của mình ở Hà Nội. Mẹ cô chắc cũng đang ngồi đan áo len, đôi mắt dõi về phương Nam xa xôi. Những người phụ nữ ở hậu phương và những cô gái nơi tiền tuyến, dù cách xa vạn dặm, lại đang kết nối với nhau bằng một sợi dây vô hình: lòng kiên trung và sự hy sinh thầm lặng.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng yếu ớt xuyên qua làn sương muối của đại ngàn, đoàn xe vận tải lại bắt đầu lăn bánh xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước. Thủy đứng bên bìa rừng, tay vẫy chào chiếc xe chở những người thương binh đã hồi phục một phần để trở về tuyến sau. Trong túi áo của người lính trẻ hôm qua, có một lá thư viết vội trên trang giấy sổ tay hoen rỉ mực, anh gửi nhờ Thủy chuyển về cho mẹ nếu anh không thể tự mình mang về.
Chiến tranh là hoa, vì nó nở ra những tâm hồn cao thượng; nhưng chiến tranh cũng là lửa, vì nó thiêu rụi biết bao tuổi xuân. Những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng như mẹ Bảy, những cô gái Thanh niên xung phong như Thủy, hay những người lính ngoài mặt trận, họ đều là những mảnh ghép rực rỡ nhất của một thời đại mà tình yêu Tổ quốc luôn đặt trên tình riêng.
Nhiều năm sau, khi khói bom đã tan và rừng xanh đã phủ kín những hố đại bác, người ta vẫn thấy một bà cụ tóc bạc phơ ngồi bên hiên nhà vào mỗi buổi chiều tà. Ngọn đèn dầu năm xưa nay đã thay bằng ánh điện sáng trưng, nhưng mẹ vẫn nhìn ra con đường đầu làng, nơi những đóa hoa lục bình tím ngắt đang trôi xuôi dòng, như đang đợi một bước chân thân thuộc trở về từ thời hoa lửa xa xăm.



