CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – ĐẶNG THÙY TRÂM
“Có nơi nào như Tổ Quốc chúng ta
Viết bằng máu cả ngàn chương sử đỏ
Khi giặc đến vạn người con quyết tử
Cho một lần Tổ Quốc được sinh ra.”
(“Thêm một lần Tổ Quốc được sinh ta” – Nguyễn Việt Chiến)
Giữa những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, có một thế hệ thanh niên sẵn sàng xếp lại bút nghiên để lên đường ra trận. Trong số những người con anh dũng ấy, hình ảnh nữ bác sĩ liệt sĩ Đặng Thùy Trâm nổi lên như một biểu tượng bất tử của lòng yêu nước, tình nhân ái và khí phách kiên trung của tuổi trẻ thời hoa lửa.
Sinh ra trong một gia đình trí thức tại Hà Nội, Đặng Thùy Trâm sở hữu vẻ đẹp thanh lịch, tâm hồn nhạy cảm và một tương lai rộng mở phía trước. Thế nhưng, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, năm 1966, sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, chị đã tình nguyện xung phong vào chiến trường miền Nam khốc liệt.
Vượt qua dãy Trường Sơn hiểm trở, người con gái Hà Nội ấy đã dừng chân tại mảnh đất Đức Phổ, Quảng Ngãi – nơi đầu sóng ngọn gió, ngày đêm mịt mù khói bom. Tại đây, chị được giao nhiệm vụ phụ trách một bệnh viện dân y huyện, trực tiếp cứu chữa cho hàng ngàn thương bệnh binh và đồng bào địa phương.
Chiến trường Đức Phổ những năm 1967 - 1970 là một túi bom đúng nghĩa. Giữa muôn vàn gian khổ, thiếu thốn từ viên thuốc xuyên tâm liên đến sợi băng gạc, bác sĩ Đặng Thùy Trâm vẫn vững vàng trong vai trò một người chị, người mẹ hiền của các chiến sĩ. Chị không chỉ chữa trị vết thương thể xác mà còn sưởi ấm tâm hồn họ bằng tình yêu thương vô bờ bến.
Nhật ký của chị ghi lại những đêm thức trắng bên bàn mổ dã chiến dưới hầm sâu, tiếng bom gầm rú trên đầu, và cả những giọt nước mắt lăn dài khi chứng kiến đồng đội ngã xuống. Thế nhưng, chưa một lần chị lùi bước. Tinh thần thép của người thầy thuốc cách mạng được tôi luyện qua từng trận càn quét của kẻ thù.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận càn khốc liệt, để bảo vệ cho các thương binh rút lui an toàn, Đặng Thùy Trâm đã một mình ở lại chiến đấu và anh dũng hy sinh khi chưa đầy 28 tuổi đời. Chị ngã xuống tay vẫn ghì chặt khẩu súng, máu của chị đã hòa vào lòng đất mẹ Quảng Ngãi anh hùng.
Bác sĩ Đặng Thùy Trâm ngã xuống, nhưng những gì chị để lại đã trở thành tài sản tinh thần vô giá của dân tộc. Cuốn nhật ký bị viên sĩ quan quân đội Mỹ tịch thu bên xác chị, sau hơn một phần ba thế kỷ lưu lạc, đã được trao trả về với gia đình và nhân dân Việt Nam.
"Nhật ký Đặng Thùy Trâm" không chỉ là những trang ghi chép cá nhân, mà là bản hùng ca về lòng yêu nước, là tiếng lòng của một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Những dòng chữ đầy lửa ấy đã lay động hàng triệu trái tim, thắp sáng lý tưởng sống cho biết bao thế hệ thanh niên về trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.
Đặng Thùy Trâm – đóa hoa thùy trâm nở giữa rừng lửa đạn – sẽ mãi mãi là ngọn đuốc sáng, nhắc nhở chúng ta về giá trị của độc lập, tự do và hòa bình hôm nay.



