Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – ĐÀO VĂN KHOA

Bắc Ninh04/06/2026Đào Thị Minh Thúy (Trường Tiểu học Yên Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – ĐÀO VĂN KHOA

Ông ngoại tôi từng tham gia kháng chiến khi còn rất trẻ. Ngày ấy, ông rời làng trong một buổi sớm mù sương, chỉ kịp dặn bà ngoại ở nhà chăm sóc gia đình. Ba lô của ông nhẹ tênh, nhưng trong tim lại nặng trĩu nỗi nhớ nhà và quyết tâm bảo vệ Tổ quốc.

Ông ngoại tôi là Đào Văn Khoa, sinh ngày 13 tháng 10 năm 1939, tại làng Song Khê, nay thuộc tổ dân phố Song Khê 1, phường Tiền Phong, tỉnh Bắc Ninh. Ông sinh ra và lớn lên ở một miền quê nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng. Lòng yêu nước, tinh thần đấu tranh bảo vệ Tổ quốc đã được ông cha truyền lại, thấm vào máu thịt của mỗi người dân trong làng, và ông cũng là một người con như thế.

Những năm tháng tuổi trẻ đi theo tiếng gọi của Đảng:Thuở nhỏ, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, ông ít được ăn học đầy đủ. Nhưng bù lại, ông sớm được giác ngộ tinh thần lao động và ý thức trách nhiệm với quê hương, đất nước. Tháng 1 năm 1960, khi vừa tròn hai mươi tuổi, theo tiếng gọi của Đảng, ông rời quê hương đi làm công nhân lâm trường Yên Dũng. Đó là những năm tháng ông rèn luyện ý chí, sống tập thể, sống vì lợi ích chung. Ngày 15 tháng 6 năm 1967, ông vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam tại đơn vị Quân đội Nhân dân Việt Nam. Đây là dấu mốc thiêng liêng nhất trong cuộc đời ông – lời thề trung thành với Đảng, với Nhân dân và với Tổ quốc, ông mang theo suốt cả cuộc đời.

Ra trận – sống và chiến đấu vì Tổ Quốc:Tháng 1 năm 1964, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ, biên chế tại C1 – Đ4 – E148 – F316, chiến đấu tại chiến trường Lào và Tây Nguyên. Trong chiến tranh, ông lần lượt đảm nhiệm cương vị Trung đội trưởng, sau đó là Đại đội phó, cấp bậc Chuẩn úy. Những năm tháng ấy vô cùng gian khổ và ác liệt.Có những lúc, trước giờ nổ súng, ông nhớ da diết quê nhà, nhớ làng xóm, nhớ bố mẹ, nhớ người vợ thân yêu, nhớ những buổi học trò bên mái trường xưa, dưới lũy tre làng và gốc đa đầu ngõ. Nhưng khi tiếng súng vang lên, mọi nỗi riêng tư đều gác lại. Ông kể lại rằng trong tâm trí ông và các đồng đội lúc bấy giờ chỉ có một nhiệm vụ duy nhất: đánh thắng kẻ thù, bảo vệ Tổ quốc và giúp anh em bạn Lào. Năm 1968, trong một trận chiến đấu ác liệt tại suối Săm-bun (nước Lào), ông ngoại đã trực tiếp chỉ huy trung đội đón lõng, phục kích, và thành công bắt sống được 17 tên địch. Với thành tích đó, ông được bầu là Chiến sĩ thi đua cấp Quân khu và được tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Nhì. Trong chiến đấu, ông ngoại luôn luôn tâm niệm: “Còn người là còn trận địa, còn trận địa là còn niềm tin chiến thắng.”

Chuyển ngành và tiếp tục cống hiến:Đến tháng 6 năm 1972, do sức khỏe yếu và bị thương nhiều lần nên ông được chuyển ngành, trở thành sĩ quan dự bị, công tác tại Tổng cục Địa chất, phụ trách chuyên trách quân sự và bảo vệ kinh tế – chính trị, thuộc Đoàn Địa chất 54. Trong nhiều năm liền, ông được tín nhiệm bầu làm Chỉ huy tự vệ đại đội, tiểu đoàn. Đơn vị Địa chất 54 – Phổ Yên – Bắc Thái liên tục đạt danh hiệu Đơn vị Quyết thắng của tỉnh và Quân khu. Kết thúc cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông vinh dự được tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì.

Trở về đời thường:Năm 1989, ông chính thức nghỉ hưu, trở về quê hương Song Khê – nơi chôn nhau cắt rốn. Dù rời quân ngũ, ông vẫn luôn giữ trọn phẩm chất người lính Cụ Hồ, sống giản dị, gương mẫu, chan hòa với bà con làng xóm, dạy dỗ con cháu sống có đạo lý và trách nhiệm.

Lời nhắn gửi tới thế hệ trẻ:Ông tâm sự rằng, khi nhìn lại cuộc đời mình, ông không tự hào vì đã cầm súng, mà tự hào vì đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc trong thời khắc Tổ quốc cần nhất. Và ông muốn nhắn nhủ đôi lời tới thế hệ trẻ hôm nay và mai sau:

  1. Hãy sống có đạo đức, yêu thương gia đình, tôn trọng thầy cô, sống trung thực và biết nghĩ cho người khác.

  1. Giữ gìn bản chất tốt đẹp của con người Việt Nam, tránh bạo lực, thù hằn, sống nhân ái và khoan dung.

  • Yêu nước không chỉ bằng lời nói, mà bằng hành động cụ thể: học tập nghiêm túc, tuân thủ pháp luật, bảo vệ môi trường, giúp đỡ cộng đồng.

  • Giữ gìn bản sắc dân tộc, nuôi dưỡng lòng yêu nước để xây dựng một đất nước Việt Nam hòa bình, giàu mạnh và phồn vinh. Đó là tâm huyết cả cuộc đời ông gửi lại cho con cháu và các thế hệ mai sau.

  • Tôi là một người cháu của ông, mỗi lần nghe ông kể về những năm tháng thời chiến, tôi càng thấm thía những gian khổ và hy sinh mà thế hệ ông cha đã trải qua. Tôi thấy mình thật may mắn khi được sống trong hòa bình hôm nay, được học tập và lớn lên trong vòng tay yêu thương của gia đình. Những câu chuyện của ông giúp tôi hiểu rằng cuộc sống yên bình không phải tự nhiên mà có, từ đó nhắc nhở tôi phải cố gắng học tập, sống tốt và trân trọng từng ngày để xứng đáng với những hy sinh thầm lặng của ông và bao người đi trước.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn