Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - DẤU CHÂN GIỮA ĐẠI NGÀN

Tôi không trực tiếp chứng kiến chiến tranh, nhưng những câu chuyện được kể lại từ thế hệ đi trước luôn khiến tôi lặng đi. Trong ký ức của ông, có một người con gái mà ông vẫn gọi bằng một giọng trầm đặc biệt – chị Hương. Không phải họ hàng thân thích, nhưng lại là một phần ký ức không thể tách rời của những năm tháng Trường Sơn rực lửa.

Gia Lai30/04/2026Liên chi đoàn khoa khoa học xã hội và nhân văn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh trường Đại học Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - DẤU CHÂN GIỮA ĐẠI NGÀN

Tôi không trực tiếp chứng kiến chiến tranh, nhưng những câu chuyện được kể lại từ thế hệ đi trước luôn khiến tôi lặng đi. Trong ký ức của ông, có một người con gái mà ông vẫn gọi bằng một giọng trầm đặc biệt – chị Hương. Không phải họ hàng thân thích, nhưng lại là một phần ký ức không thể tách rời của những năm tháng Trường Sơn rực lửa.

Chị Hương nhập ngũ khi vừa bước qua tuổi hai mươi. Cái tuổi mà người ta thường gắn với những dự định giản dị: học hành, lập nghiệp, yêu đương và mơ về một mái ấm. Nhưng với chị, lựa chọn khi ấy không phải là sự do dự giữa nhiều con đường, mà là một sự dấn thân đầy tự nguyện. Chị rời quê, mang theo hành trang gọn nhẹ – vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ, và những kỷ niệm chưa kịp gọi tên.

Ông kể rằng ngày tiễn chị đi, không khí trong làng vừa tự hào vừa lặng lẽ. Không có những lời hứa dài dòng, chị chỉ nói ngắn gọn với gia đình:
“Con đi để mọi người được bình yên.”
Một câu nói tưởng chừng giản dị, nhưng lại chất chứa một ý thức trách nhiệm rất đỗi sâu sắc.

Ở Trường Sơn, chị cùng đơn vị làm nhiệm vụ đảm bảo giao thông – một công việc thầm lặng nhưng vô cùng hiểm nguy. Họ san đường, lấp hố bom, vận chuyển hàng hóa giữa mưa bom bão đạn. Không gian khi ấy không chỉ là núi rừng, mà còn là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Thế nhưng, điều khiến ông nhớ nhất không phải là tiếng bom, mà là cách họ sống giữa bom đạn. Họ vẫn cười, vẫn hát, vẫn kể cho nhau nghe những câu chuyện về quê hương, về những mùa lúa chín chưa kịp trở về. Có những đêm, dưới ánh đèn dầu yếu ớt, chị Hương lặng lẽ viết vào cuốn sổ của mình – như một cách giữ lại những suy nghĩ không thể nói thành lời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - DẤU CHÂN GIỮA ĐẠI NGÀN | Câu chuyện thời hoa lửa