CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH CỤ HỒ
"Có những ký ức không bao giờ ngủ yên cùng năm tháng. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, những câu chuyện về một thời hoa lửa vẫn luôn âm thầm nhắc nhở mỗi người hôm nay về giá trị của độc lập, tự do và hòa bình được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ cha anh."

"Có những ký ức không bao giờ ngủ yên cùng năm tháng. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, những câu chuyện về một thời hoa lửa vẫn luôn âm thầm nhắc nhở mỗi người hôm nay về giá trị của độc lập, tự do và hòa bình được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ cha anh."
Trong hành trình bồi đắp lý tưởng cách mạng, giáo dục truyền thống yêu nước cho đoàn viên, thanh niên, Đoàn Thanh niên xã Hải Châu luôn trân trọng những cuộc gặp gỡ với các cựu chiến binh – những nhân chứng sống của lịch sử. Mỗi câu chuyện được kể không chỉ là những ký ức của một đời người, mà còn là những trang sử chân thực, giúp tuổi trẻ hôm nay hiểu hơn về những năm tháng gian lao nhưng vô cùng hào hùng của dân tộc.
Trong chương trình "Câu chuyện thời hoa lửa" do Tỉnh Đoàn Nghệ An triển khai , tuổi trẻ xã Hải Châu vinh dự được gặp gỡ và lắng nghe những chia sẻ đầy xúc động của cựu chiến binh Lê Minh Tuyền – người lính Cụ Hồ đã trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước, sau đó tiếp tục làm nhiệm vụ quốc tế, chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam trước tập đoàn phản động Pon Pot – Ieng Sary. Thời gian đã phủ màu lên mái tóc, in hằn những nếp nhăn trên gương mặt, nhưng trong ánh mắt bác vẫn ánh lên sự cương nghị, bình thản của một người đã từng đi qua những năm tháng ác liệt nhất của chiến tranh.
Không gian buổi gặp gỡ dần lắng lại. Những ánh mắt chăm chú của đoàn viên, thanh niên xã Hải Châu hướng về người cựu chiến binh với tất cả sự kính trọng. Khẽ mỉm cười, bác Lê Minh Tuyền bắt đầu mở lại những trang ký ức đã theo mình suốt hơn nửa thế kỷ.
Dòng hồi ức đưa bác trở về năm 1972, khi vừa tròn mười tám tuổi. Đó cũng là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt. Đất nước vẫn còn chia cắt, miền Nam ngày đêm oằn mình trong khói lửa chiến tranh. Những đoàn thanh niên lần lượt lên đường nhập ngũ với khát vọng cháy bỏng: đánh đuổi giặc ngoại xâm, thống nhất non sông, để nhân dân được sống trong hòa bình.
Là một chàng trai vừa bước qua tuổi mười tám, bác Tuyền cũng mang trong mình biết bao ước mơ và hoài bão của tuổi trẻ. Thế nhưng, trước tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, mọi dự định riêng đều được gác lại. Bác tình nguyện khoác lên mình màu áo lính, rời quê hương, hành quân vào chiến trường miền Nam, trực tiếp chiến đấu trên tuyến lửa Quảng Trị.
Nhắc lại quyết định năm ấy, bác chỉ nhẹ nhàng nói:
"Thời đó, đất nước còn chiến tranh, thanh niên ai cũng mong được góp sức mình. Mười tám tuổi, rời gia đình để lên đường không phải là không lưu luyến, nhưng ai cũng hiểu nếu mình không đi thì quê hương sẽ còn chìm trong bom đạn. Chúng tôi chỉ có một mong muốn giản dị là đất nước sớm thống nhất, nhân dân được sống trong hòa bình."
Giọng kể chậm rãi, mộc mạc nhưng đầy sức nặng. Đó không phải những lời nói được chuẩn bị trước, mà là tiếng lòng của một thế hệ đã đặt vận mệnh dân tộc lên trên những ước mơ riêng của tuổi trẻ. Chính tình yêu nước giản dị ấy đã trở thành động lực để biết bao người thanh niên năm xưa sẵn sàng rời mái nhà thân yêu, bước vào chiến trường với niềm tin son sắt rằng ngày toàn thắng nhất định sẽ đến.
Nhìn những gương mặt đoàn viên đang lặng im lắng nghe, bác khẽ mỉm cười. Dường như trong ánh mắt ấy vẫn còn nguyên hình ảnh của những người đồng đội năm nào và cả một thời tuổi trẻ đã gửi trọn nơi chiến trường. Câu chuyện cũng từ đó tiếp tục mở ra, đưa mọi người trở về những ngày tháng gian lao trên tuyến lửa Quảng Trị, nơi giữa khói bom và đạn lửa, tình đồng chí, đồng đội đã trở thành điểm tựa để những người lính vượt qua mọi gian khổ, hiểm nguy.
Nhắc đến ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, ánh mắt bác Lê Minh Tuyền bỗng ánh lên niềm vui xen lẫn sự bồi hồi. Sau bao năm sống giữa khói lửa chiến tranh, giây phút nghe tin non sông liền một dải là khoảnh khắc mà những người lính đã chờ đợi bằng cả tuổi xuân. Bác chia sẻ, đó là niềm hạnh phúc khó có thể diễn tả thành lời. Vui vì đất nước đã có hòa bình, vui vì nhân dân không còn phải sống trong cảnh bom rơi, đạn nổ, nhưng niềm vui ấy cũng lặng đi khi nhớ đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, không kịp chứng kiến ngày toàn thắng.
Bác tâm sự: "Hòa bình là điều quý giá nhất. Chúng tôi đã chiến đấu không phải để được ghi công, mà chỉ mong đất nước được độc lập, nhân dân được sống trong yên bình. Nhìn Tổ quốc hôm nay ngày càng phát triển, nhìn thế hệ trẻ được học tập, lao động trong hòa bình, chúng tôi thấy mọi hy sinh năm xưa đều xứng đáng."
Những lời chia sẻ chân thành ấy đã để lại nhiều cảm xúc trong lòng tuổi trẻ xã Hải Châu. Qua câu chuyện của người lính năm xưa, mỗi đoàn viên càng thêm hiểu rằng độc lập, tự do chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có, mà là thành quả được đánh đổi bằng biết bao máu xương và tuổi xuân của các thế hệ cha anh.
Buổi gặp gỡ khép lại nhưng dư âm vẫn còn đọng mãi. Câu chuyện của bác Lê Minh Tuyền không chỉ là ký ức về một thời hoa lửa, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ xã Hải Châu hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, gìn giữ truyền thống cách mạng, không ngừng học tập, rèn luyện, sống có lý tưởng và trách nhiệm. Mỗi việc làm tốt, mỗi sự cống hiến cho cộng đồng chính là cách thiết thực nhất để tiếp nối ngọn lửa yêu nước mà các thế hệ đi trước đã trao gửi, góp phần xây dựng quê hương Hải Châu ngày càng giàu đẹp, văn minh và cùng đất nước vững bước trên con đường phát triển.



