CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH TRÊN ĐỒI A1
Bảy mươi năm đã trôi qua kể từ ngày Chiến thắng Điện Biên Phủ vang dội năm châu, chấn động địa cầu. Những người chiến sĩ Điện Biên năm xưa nay mái đầu đã bạc, tấm lưng đã còng theo năm tháng. Nhưng khi chúng tôi nắm chặt tay các bác, cùng bước chậm trên những chiến hào ngoằn ngoèo trên đồi A1 – cứ điểm đầu não quan trọng bậc nhất trong Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ của thực dân Pháp – ký ức một thời hoa lửa như sống dậy, nguyên vẹn và hào hùng.

Dưới bóng cây phượng vĩ hoa nở đỏ rực những ngày đầu Hè, giữa không gian thanh bình của Điện Biên hôm nay, những cựu chiến binh hào sảng kể lại những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ nhưng cũng rực sáng niềm tin chiến thắng. Với ông Bùi Kim Điều, nguyên Tiểu đội phó Tiểu đội thông tin thuộc Đại đoàn 312, trận đánh mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ vẫn là ký ức không bao giờ phai trong tâm trí.
Ông nhớ như in thời khắc lịch sử 17 giờ ngày 13/3/1954. Sau mệnh lệnh của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, 40 khẩu pháo cỡ nòng từ 75 đến 120 ly đồng loạt nhả đạn, dội lửa vào cứ điểm Him Lam – phát súng mở màn cho Chiến dịch Điện Biên Phủ. Chỉ sau hai giờ chiến đấu ác liệt, quân ta đã chiếm được cứ điểm 1 và một nửa cứ điểm 2. Tuy nhiên, tại cứ điểm 2, một khẩu đại liên của địch bắn ra với hỏa lực dữ dội, khiến bộ đội ta hy sinh và bị thương rất nhiều.
Trong giờ phút hiểm nghèo ấy, một hình ảnh đã trở thành biểu tượng bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Tiểu đội phó Phan Đình Giót, dù bị thương nặng ở chân, vẫn tay cầm tiểu liên, vừa chạy vừa bắn áp sát lô cốt địch. Đến lỗ châu mai, anh dồn hết sức lực, vươn mình lao thẳng vào, lấy thân mình lấp lỗ châu mai. Khẩu đại liên của địch im bặt. Quân ta ào lên làm chủ lô cốt, làm chủ trận địa.
“Từ giây phút đó, sự kháng cự của địch yếu dần rồi tan rã hoàn toàn. Cứ điểm Him Lam bị tiêu diệt,” ông Bùi Kim Điều xúc động kể lại, giọng trầm xuống như chạm vào ký ức thiêng liêng của đồng đội đã ngã xuống.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
7 giờ 30 phút ngày 14/3/1954, quân Pháp tổ chức lực lượng phản kích hòng chiếm lại Him Lam nhưng thất bại thảm hại, chịu tổn thất nặng nề và buộc phải từ bỏ hoàn toàn ý định tái chiếm. Trận đánh mở màn của Chiến dịch Điện Biên Phủ đã thành công ngoài mong đợi, tạo đà cho những thắng lợi tiếp theo.
Sau Him Lam, đơn vị ông Điều tiếp tục được giao nhiệm vụ bao vây, tiến công đồi Độc Lập. Trong hoàn cảnh bom đạn ác liệt làm gián đoạn thông tin liên lạc, Trung đoàn gửi một công văn khẩn (ký hiệu Nam Ninh) xuống ba tiểu đoàn: Nam Kế, Nam Tiến, Nam Thắng. Khi ấy, ông Điều cùng hai đồng chí được giao nhiệm vụ giao liên, vượt mưa bom bão đạn để chuyển công văn mệnh lệnh kịp thời đến các đơn vị.
Nhìn lại chặng đường đã qua, ông Điều bảo mình là người may mắn khi còn sống để chứng kiến 70 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ, chứng kiến sự đổi thay mạnh mẽ của Điện Biên hôm nay và sự vươn mình của đất nước trong hòa bình, độc lập. Bởi giữa chiến hào năm ấy, rất nhiều đồng đội của ông đã vĩnh viễn nằm lại, máu hòa vào đất mẹ, thân mình hóa thành dáng núi, thế sông để Tổ quốc được trường tồn.
Bảy mươi năm trôi qua, chiến hào xưa đã phủ xanh cỏ cây, nhưng dấu chân người lính Điện Biên vẫn in đậm trong lòng đất, trong lịch sử và trong trái tim các thế hệ hôm nay và mai sau. Đó là câu chuyện thời hoa lửa – câu chuyện của lòng yêu nước, của niềm tin tất thắng và của những con người đã hiến trọn tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.


