Câu chuyện thời hoa lửa: Đêm treo cờ trước đồn giặc
Câu chuyện thời hoa lửa: Đêm treo cờ trước đồn giặc
Câu chuyện thời hoa lửa: Đêm treo cờ trước đồn giặc
Năm 1969, phong trào cách mạng ở Vĩnh Hòa đang từng bước phục hồi và phát triển sau những đợt càn quét ác liệt của địch. Tuy nhiên, quân địch vẫn ra sức tuyên truyền rằng chúng đã kiểm soát hoàn toàn địa bàn, rằng cách mạng đã bị đẩy lùi.
Để đập tan luận điệu ấy, Chi bộ xã quyết định thực hiện một nhiệm vụ táo bạo: treo lá cờ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam ngay gần đồn tự vệ Vĩnh Khánh.
Nhiệm vụ được giao cho một tổ du kích mật gồm những thanh niên gan dạ nhất của xã.
Đêm hôm đó, bầu trời không trăng. Những cánh đồng Vĩnh Khánh chìm trong bóng tối. Tổ du kích lặng lẽ men theo những bờ ruộng, vượt qua các hàng rào và vọng gác của địch.
Đi đầu là một thanh niên mới ngoài hai mươi tuổi.
Trong người anh chỉ có một khẩu súng ngắn và lá cờ được gói cẩn thận trong chiếc khăn rằn.
Càng đến gần đồn địch, không khí càng căng thẳng.
Tiếng chó sủa vang lên từ một ngôi nhà gần đó.
Mọi người lập tức nằm ép xuống mặt đất.
Chờ một lúc thấy không có động tĩnh, họ tiếp tục tiến lên.
Cuối cùng, tổ du kích cũng đến được vị trí đã chọn.
Đó là một cây cao nằm ở đầu ấp, nơi sáng ra bất cứ ai đi qua cũng có thể nhìn thấy.
Người thanh niên ôm lá cờ leo lên.
Bàn tay anh bám chặt vào thân cây.
Từng mét một.
Từng bước một.
Dưới đất, đồng đội hồi hộp quan sát xung quanh.
Chỉ cần một ánh đèn pin hay một tiếng động lạ, cả tổ có thể rơi vào vòng vây của địch.
Khi lên đến ngọn cây, anh cẩn thận buộc lá cờ vào cành cao nhất.
Lá cờ đỏ xanh với ngôi sao vàng từ từ tung ra trong gió đêm.
Nhìn lá cờ bay phấp phới, mọi người xúc động đến nghẹn lời.
Họ biết rằng lá cờ ấy không chỉ là một biểu tượng, mà còn là niềm tin của nhân dân vào ngày chiến thắng.
Trước khi rút lui, một đồng chí thì thầm:
— Sáng mai, tụi nó sẽ biết cách mạng vẫn còn đây.
Quả đúng như vậy.
Khi trời vừa sáng, lính địch phát hiện lá cờ.
Cả đồn nhốn nháo.
Tiếng còi báo động vang lên inh ỏi.
Chúng chạy tới chạy lui như kiến vỡ tổ.
Một số tên nổ súng bắn lên lá cờ nhưng không trúng.
Sau đó, địch phải gọi lực lượng hỗ trợ.
Theo tài liệu lịch sử địa phương, chúng còn cho trực thăng quần đảo nhiều lượt quanh khu vực Cồn Nhỏ để tìm cách tháo lá cờ xuống.
Trong khi đó, người dân trong xã âm thầm dõi theo.
Ai cũng cảm thấy trong lòng dâng lên niềm tự hào khó tả.
Một cụ già nói:
— Lá cờ còn bay là lòng dân còn theo cách mạng.
Đến trưa, địch mới tháo được lá cờ xuống.
Nhưng điều chúng không thể tháo bỏ được chính là niềm tin của nhân dân.
Sau sự kiện ấy, phong trào cách mạng ở Vĩnh Hòa càng thêm sôi nổi.
Nhiều thanh niên xin tham gia du kích.
Nhiều gia đình tình nguyện nuôi giấu cán bộ.
Lá cờ chỉ tung bay một buổi sáng, nhưng đã trở thành nguồn động viên to lớn cho quân và dân địa phương trong những năm tháng gian khổ nhất của cuộc kháng chiến.
Đến hôm nay, câu chuyện "Đêm treo cờ trước đồn giặc" vẫn được nhắc lại như một biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm, sự mưu trí và niềm tin sắt son của người dân Vĩnh Hòa trong thời hoa lửa.
.



