Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa: Đêm trước ngày giải phóng Vĩnh Hòa

Câu chuyện thời hoa lửa: Đêm trước ngày giải phóng Vĩnh Hòa

An Giang16/06/2026Huỳnh Thị Hiền Lương (VĨNH XƯƠNG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa: Đêm trước ngày giải phóng Vĩnh Hòa

Những ngày cuối tháng 4 năm 1975, không khí chiến thắng lan khắp miền Nam. Tin quân giải phóng tiến vào Sài Gòn được truyền đi từ căn cứ này đến cơ sở khác, làm nức lòng cán bộ và nhân dân Vĩnh Hòa.

Tuy nhiên, lúc đó trên địa bàn xã vẫn còn các đồn bót và bộ máy chính quyền của địch. Mọi người đều hiểu rằng chỉ cần chúng ngoan cố chống trả thì sẽ còn đổ máu.

Chiều ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi Đài phát thanh loan tin Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện, cả Vĩnh Hòa như vỡ òa trong niềm vui. Nhưng các cán bộ xã vẫn hết sức thận trọng.

Đêm hôm đó, những người làm công tác cơ sở liên tục theo dõi tình hình trong các đồn địch. Một số lính đã bỏ súng, tìm đường về nhà. Một số khác hoang mang chờ lệnh cấp trên.

Từ nội địa, tin tức nhanh chóng được chuyển về cho lực lượng cách mạng.

Ngay trong đêm, các tổ công tác được phân công tiếp cận những vị trí trọng yếu của xã.

Bà con nhân dân cũng thức trắng.

Nhiều người đứng trước sân nhà nhìn về phía các đồn bót. Không ai biết điều gì sẽ xảy ra khi trời sáng.

Khoảng gần nửa đêm, những toán lính cuối cùng bắt đầu rút chạy khỏi các vị trí đóng quân.

Tiếng xe nổ máy vang lên trong đêm tối rồi dần xa khuất.

Khi nhận được tin xác nhận địch đã tháo chạy, lực lượng cách mạng lập tức triển khai tiếp quản.

Rạng sáng ngày 1 tháng 5 năm 1975, các cán bộ và du kích tiến vào trụ sở xã.

Không có tiếng súng nổ.

Không còn những cuộc càn quét.

Không còn cảnh người dân phải chạy xuống hầm tránh pháo.

Lá cờ cách mạng được kéo lên trong niềm xúc động của mọi người.

Nhiều cụ già đã khóc.

Có người từng tham gia phong trào từ những năm chống Pháp, có người đã mất chồng, mất con trong chiến tranh.

Họ đã chờ ngày này suốt hàng chục năm.

Một cụ ông đứng lặng nhìn lá cờ bay trong gió rồi nghẹn ngào nói:

— Vậy là hòa bình thật rồi...

Sáng hôm ấy, người dân từ các ấp Vĩnh Khánh, Vĩnh Lạc, Vĩnh Bường kéo về trung tâm xã ngày một đông.

Những gương mặt từng hằn lên vì lo âu nay rạng rỡ niềm vui.

Những người cán bộ từng hoạt động bí mật nhiều năm nay công khai gặp lại bà con.

Nhiều gia đình có người thân hy sinh đã mang di ảnh ra thắp hương báo tin chiến thắng.

Chiến tranh đã lùi lại phía sau.

Quê hương Vĩnh Hòa chính thức bước sang một trang sử mới.

Ngày giải phóng ấy không chỉ là chiến thắng của quân giải phóng, mà còn là chiến thắng của biết bao người dân bình thường đã âm thầm nuôi giấu cán bộ, tải đạn, tải thương, bảo vệ cơ sở cách mạng suốt những năm tháng gian khổ.

Đó là một trong những câu chuyện đẹp nhất của thời hoa lửa – câu chuyện về ngày mà niềm tin, lòng kiên trì và sự hy sinh của biết bao thế hệ đã được đền đáp bằng hai tiếng hòa bình.

.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn