CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - Đinh Văn Muôn
Mỗi người lính đều mang trong mình một câu chuyện riêng. Với những ai đã từng đi qua chiến tranh, câu chuyện ấy được dệt nên từ lòng yêu nước nồng nàn, những hy sinh thầm lặng và ký ức không bao giờ phai. Dù năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng những kỷ niệm ấy vẫn còn sống mãi, nhắc nhở các thế hệ hôm nay về một thời hào hùng, oanh liệt của dân tộc.
Giữa những năm tháng đất nước còn sục sôi bom đạn, khi tuổi đời còn rất trẻ, chàng trai Đinh Văn Muôn đã quyết định rời xa mái nhà thân yêu, tạm gác lại những ước mơ riêng để lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay quê hương, hành trang ông mang theo chỉ là chiếc ba lô đơn sơ, bình tông nước, đôi dép cao su đã sờn và trên hết là niềm tin sắt son cùng ý chí quyết tâm bảo vệ Tổ quốc. Trong ánh mắt của người thân là nỗi lo âu xen lẫn niềm tự hào. Dẫu bịn rịn, xúc động, nhưng trong trái tim người lính trẻ ấy luôn rực cháy ngọn lửa yêu nước và tinh thần sẵn sàng chiến đấu, hướng về vùng biển đảo tiền tiêu của Tổ quốc.
Những ngày đầu đặt chân đến mảnh đất Phú Quốc vô cùng gian khổ. Đơn vị của ông phải đối mặt với cái nắng cháy da của biển cả, những cơn mưa rừng nhiệt đới dai dẳng và muỗi vắt khắc nghiệt. Phú Quốc ngày ấy không chỉ có sóng biển hiền hòa, mà còn là vùng chiến sự ác liệt với hệ thống đồn bốt, nhà tù dày đặc của kẻ thù. Lương thực khan hiếm, nước ngọt ít ỏi, các chiến sĩ phải chia nhau từng ngụm nước mưa gom góp được, nhường nhau từng miếng lương khô. Chính trong hoàn cảnh khó khăn ấy, tình đồng đội ngày càng bền chặt, trở thành điểm tựa tinh thần giúp họ vững vàng trước mọi hiểm nguy, kiên cường bám trụ để bảo vệ hòn đảo ngọc.
Chiến trường Phú Quốc khi ấy vô cùng phức tạp và hiểm nguy. Ông Đinh Văn Muôn đã cùng đồng đội tham gia nhiều trận đánh, nhiều chiến dịch bao vây, tiêu hao sinh lực địch. Ký ức về những đêm mật phục ven bìa rừng, bên những hàng rào kẽm gai sắc nhọn vẫn còn in đậm trong tâm trí ông. Tiếng súng nổ vang trời, khói bụi mịt mù, nhiều đồng đội đã anh dũng ngã xuống, máu của họ đã hòa vào lòng đất đảo thân yêu. Trong một trận chiến cam go, ông bị trúng mảnh đạn của kẻ thù. Dù cơn đau buốt thấu, ông vẫn nén lại, kiên cường bám trụ trận địa, cùng đồng đội chiến đấu đến khi bẻ gãy hoàn toàn đợt càn quét của địch.
Sau trận đánh, ông được đưa về tuyến sau để điều trị vết thương. Điều kiện trạm quân y giữa rừng sâu còn rất thiếu thốn, thuốc men hạn chế, nhưng các y bác sĩ vẫn hết lòng chăm sóc thương binh. Mỗi ngày, ông lắng nghe tin chiến sự qua chiếc đài radio cũ: có khi là tin thắng trận từ khắp các chiến trường miền Nam làm nức lòng người, nhưng cũng có lúc là những lặng im đau đớn trước sự hy sinh của những người anh em chung một chiến hào. Cuộc sống người lính luôn phải đối diện với mất mát, đau thương, song không một ai chùn bước hay nản lòng.
Không chỉ trực tiếp cầm súng chiến đấu, ông Muôn còn tham gia vào các nhiệm vụ trinh sát, nắm tình hình địch và tiếp tế vũ khí bằng đường biển đầy nguy hiểm. Ông phải bí mật di chuyển dưới làn mưa đạn, lợi dụng địa hình rừng núi và sự che chở của biển cả để bảo đảm mạch máu liên lạc của đơn vị không bị đứt gãy. Sự mưu trí, dũng cảm và những thông tin chính xác mà ông cùng đồng đội đem về đã góp phần giúp quân ta chủ động bẻ gãy nhiều âm mưu thâm độc của kẻ thù tại đảo.
Trong suốt những năm tháng gian khổ ấy, ông Muôn không bao giờ quên tình cảm và sự đùm bọc của nhân dân Phú Quốc. Ông xúc động kể về những gia đình ngư dân nghèo, những người mẹ, người chị bám biển, bám làng, sẵn sàng sẻ chia từng củ khoai, chén gạo, che giấu bộ đội trước sự lùng sục gắt gao của địch. Chính tình yêu thương giản dị mà thiêng liêng ấy của nhân dân đã tiếp thêm sức mạnh, giúp người lính vững tin vượt qua mọi bão giông.
Ngày đất nước hoàn toàn hòa bình, non sông thu về một mối, ông Đinh Văn Muôn trở về với cuộc sống đời thường, mang theo trên mình những vết thương chiến tranh cùng vô vàn ký ức không thể nào quên. Ông nâng niu, gìn giữ những kỷ vật của một thời lửa đạn như chiếc mũ tai bèo, chiếc bình tông móp méo, những lá thư tay nhòe nét mực của đồng đội hay những kỷ vật của một thời thanh xuân hào hùng. Với ông, mỗi kỷ vật đều là một câu chuyện, một phần máu thịt của ký ức chiến tranh.
Hiện nay, ông dành riêng một góc nhỏ trang trọng trong ngôi nhà của mình tại Phú Quốc để trưng bày những kỷ vật ấy. Nơi đó giống như một bảo tàng thu nhỏ, lưu giữ dấu ấn của một thời hoa lửa giữa trùng khơi. Nhiều học sinh, khách du lịch và thế hệ trẻ đã tìm đến, lắng nghe ông kể chuyện để hiểu hơn về lịch sử giữ đảo, giữ nước đầy kiên cường của thế hệ cha anh.
Câu chuyện của cựu chiến binh Đinh Văn Muôn không chỉ là những hồi ức về chiến tranh, mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tình yêu biển đảo quê hương và sự biết ơn. Những câu chuyện ấy sẽ mãi là nguồn động viên, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay không ngừng học tập, rèn luyện, ra sức bảo vệ và xây dựng hòn đảo ngọc Phú Quốc nói riêng, đất nước Việt Nam nói chung ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước



