Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - ĐỖ TRUNG TÍN

Bắc Ninh04/06/202611A10 (THPT YÊN DŨNG SỐ 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Khúc dạo đầu của một thời thanh xuân rực lửa

Sinh năm 1951, bác Đỗ Trung Tín thuộc thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Lớn lên khi đất nước đang bị chia cắt, tiếng súng kháng chiến chống Mỹ cứu nước vang vọng khắp hai miền, chàng thanh niên Đỗ Trung Tín ngày ấy cũng như bao người con đất Bắc Giang, mang trong mình trái tim tràn đầy nhiệt huyết và một lý tưởng duy nhất: "Tất cả vì miền Nam ruột thịt".

Đối với bác, ngày lên đường nhập ngũ không chỉ là thực hiện nghĩa vụ công dân, mà là sự lựa chọn của trái tim. Những năm tháng thanh xuân đẹp nhất không dành cho giảng đường hay những thú vui cá nhân, mà được bác gửi gắm nơi chiến trường khói lửa, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

2. Lời thề dưới làn mưa bom: Giây phút kết nạp Đảng thiêng liêng

Trong hồi ức của bác Tín, chiến trường không chỉ có gian khổ, thiếu thốn hay những trận đánh ác liệt, mà còn là nơi chứng kiến sự trưởng thành vượt bậc về tư tưởng. Kỷ niệm sâu sắc nhất, cũng là niềm tự hào lớn nhất trong cuộc đời binh nghiệp của bác, chính là lễ kết nạp Đảng ngay tại mặt trận.

Đó không phải là một buổi lễ trang trọng trong hội trường rực rỡ ánh đèn, mà là một buổi lễ giản dị, diễn ra ngay trong hầm trú ẩn hoặc giữa những cánh rừng còn vương mùi thuốc súng. Dưới lá cờ Đảng được treo vội trên vách đất, lời thề của người chiến sĩ trẻ vang lên dõng dạc, át cả tiếng bom đạn của kẻ thù.

• Lòng quả cảm: Việc được đứng vào hàng ngũ của Đảng giữa lúc cuộc chiến cam go nhất là minh chứng cho sự tin tưởng của tập thể đối với bản lĩnh của bác.

• Động lực tinh thần: Kể từ giây phút ấy, lý tưởng cách mạng đã trở thành "ngọn hải đăng" dẫn lối, giúp bác và đồng đội giữ vững tay súng, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

3. Sắt son nghĩa tình đồng đội và cốt cách "Bộ đội Cụ Hồ" giữa đời thường

Chiến tranh khép lại, bác Đỗ Trung Tín trở về với cuộc sống đời thường tại đường Hùng Vương, phường Hoàng Văn Thụ, TP. Bắc Giang. Thế nhưng, tâm thế của người lính năm xưa vẫn chưa bao giờ phai nhạt.

Hình ảnh bác cùng những người đồng đội cũ như ông Thân Quang Hoạt, ông Vũ Văn Tuấn quây quần bên chén trà đầu xuân là một hình ảnh đẹp về sự thủy chung. Họ không chỉ hỏi thăm nhau về sức khỏe, về con cháu, mà còn cùng nhau "nhặt nhạnh" lại những mảnh ký ức của một thời "vào sinh ra tử".

• Truyền lửa: Những câu chuyện ấy không phải để kể công, mà là cách để các bác giáo dục thế hệ trẻ về cái giá của hòa bình.

• Gương mẫu: Trong cuộc sống thường nhật, bác Tín vẫn giữ vững phẩm chất giản dị, liêm khiết và trách nhiệm, là tấm gương sáng cho con cháu và xóm giềng noi theo.

IV. SUY NGẪM SÂU SẮC CỦA NGƯỜI THỰC HIỆN (MỞ RỘNG)

Tiếp xúc với bác Đỗ Trung Tín, em chợt nhận ra rằng: Lịch sử không nằm đâu xa xôi trong những trang sách cũ, mà hiện hữu ngay trong ánh mắt và nụ cười của những người anh hùng đời thực.

Câu chuyện của bác đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của em về khái niệm "lý tưởng". Trước đây, em cứ ngỡ lý tưởng là điều gì đó lớn lao, vĩ đại, nhưng qua lời kể của bác, lý tưởng đôi khi chỉ là sự lựa chọn đứng về phía lẽ phải, là lòng yêu nước nồng nàn được cụ thể hóa bằng hành động bảo vệ độc lập dân tộc.

Sự xúc động lớn nhất trong em chính là tinh thần lạc quan của thế hệ các bác. Dù cơ thể có thể mang những vết sẹo của chiến tranh, nhưng tinh thần của những "người con hoa lửa" ấy vẫn luôn trẻ trung, đầy sức sống. Em tự hứa với bản thân sẽ học tập thật tốt, sống có trách nhiệm hơn để xứng đáng với những hy sinh vô điều kiện mà thế hệ cha anh như bác Tín đã dâng hiến cho mùa xuân của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn