Câu chuyện thời hoa lửa – ‘Đóa gan thép’ trên đỉnh Trường Sơn hùng vĩ (Nguyễn Thị Bình) (1)
Với cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Bình (75 tuổi, ngụ P. Quang Trung, TP. Quy Nhơn), những ngày tháng tuổi trẻ bám trụ mặt đường, phá bom thông tuyến trên đỉnh Trường Sơn là ký ức hào hùng, chẳng thể phai mờ.
Cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Bình luôn nhớ về những năm tháng thanh xuân hoạt động trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại – con đường huyết mạch nối liền hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam, nơi mà mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu và hoa.
Tham gia thanh niên xung phong (TNXP) từ năm 17 tuổi, bà Bình gác lại giấc mơ giảng đường để nối tiếp truyền thống gia đình. Sau thời gian huấn luyện cấp tốc, bà được biên chế vào đơn vị C759, đảm nhận nhiệm vụ tại những “tọa độ lửa” – nơi máy bay địch đánh phá ác liệt nhất để ngăn chặn các đoàn xe ra tiền tuyến.
Cuộc sống giữa rừng già Trường Sơn vô cùng khắc nghiệt: vừa phải đối mặt với những trận mưa rừng xối xả, vừa phải sống trong hang đá thiếu thốn từ nước sạch đến lương thực. Những bữa cơm chỉ có măng rừng và muối trắng, cùng nỗi ám ảnh về căn bệnh sốt rét rừng hành hạ, nhưng tinh thần của những cô gái tuổi đôi mươi vẫn luôn lạc quan, “tiếng hát át tiếng bom”.
TNXP còn phải đối mặt với các loại bom nổ chậm, bom từ trường dày đặc. Bà Bình cùng đồng đội nhiều lần phải trực tiếp rà phá bom để thông đường cho xe qua. Có những đêm tối trời, các bà phải mặc áo trắng, đứng sát mép vực làm “cọc tiêu sống” hướng dẫn tài xế vượt qua những đoạn đường hiểm trở dưới làn bom tọa độ của địch.
Dù gian khổ và hiểm nguy luôn cận kề, tinh thần “máu có thể đổ nhưng đường không thể tắc” của TNXP vẫn kiên cường. Tuyến đường Trường Sơn đã trở thành biểu tượng bất tử, là nơi rèn luyện ý chí, lòng yêu nước và sự hy sinh vô điều kiện của thế hệ trẻ Việt Nam trong sự nghiệp giải phóng dân tộc.



