Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa; Đóa Lục Lăng Bất Tử Trước Họng Súng Thù

Câu chuyện kể về cuộc đời và khí tiết lẫm liệt của chị Võ Thị Sáu, người nữ du kích nhỏ tuổi quê ở Đất Đỏ. Tham gia cách mạng từ khi mới 14 tuổi, chị đã thực hiện nhiều trận đánh táo bạo khiến quân Pháp khiếp sợ. Dù bị bắt giữ, tra tấn dã man và đưa ra pháp trường tại Côn Đảo khi còn rất trẻ, chị vẫn giữ vững niềm tin sắt đá vào độc lập dân tộc. Hình ảnh chị cài hoa lên tóc, hát vang bài Tiến quân ca trước giờ hành quyết đã trở thành biểu tượng bất diệt cho tinh thần bất khuất của thế hệ thanh n

Gia Lai25/06/2026Chi đoàn khu phố 57 (Đoàn phường Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng kháng chiến chống Pháp sục sôi, vùng đất đỏ Bà Rịa đã sinh ra một người con gái với cái tên giản dị: Võ Thị Sáu. Chị lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, tận mắt chứng kiến những trận càn quét tàn bạo của quân viễn chinh Pháp. Chính điều đó đã hun đúc trong tâm hồn thiếu nữ trẻ tuổi một ý chí sắt đá: phải đứng lên đánh đuổi kẻ thù. Năm 14 tuổi, độ tuổi mà những cô gái khác còn đang mộng mơ, chị Sáu đã trở thành chiến sĩ trinh sát của đội Công an xung phong Đất Đỏ, mang theo lòng dũng cảm thiên bẩm và sự thông minh lanh lợi.

Chiến công của chị Sáu gắn liền với những trận đánh vang dội ngay giữa lòng địch. Với dáng vẻ nhỏ nhắn của một cô hàng rong, chị dễ dàng lọt qua các trạm kiểm soát để ném lựu đạn vào những buổi chiêu đãi của bọn Việt gian và sĩ quan Pháp. Mỗi lần chị xuất hiện là một lần kẻ thù phải kinh hồn bạt vía. Trong một lần thực hiện nhiệm vụ tiêu diệt bọn ác ôn tại chợ Đất Đỏ năm 1950, chị không may sa vào tay giặc. Chúng đưa chị qua nhiều nhà tù, từ Bà Rịa, Chí Hòa đến "địa ngục trần gian" Côn Đảo, dùng đủ mọi cực hình tra tấn nhưng vẫn không thể khuất phục được người con gái kiên trung ấy.

Tháng 1 năm 1952, thực dân Pháp quyết định thi hành bản án tử hình đối với Võ Thị Sáu khi chị chưa đầy 20 tuổi. Chúng hy vọng cái chết của chị sẽ làm nhụt chí những người yêu nước, nhưng chúng đã lầm. Đêm cuối cùng trong xà phòng, chị không khóc, mà dành thời gian để hát cho các đồng chí mình nghe. Những bài ca cách mạng vang lên giữa bóng tối mịt mùng của nhà tù như một lời khẳng định về sự sống mãnh liệt của lý tưởng cách mạng, khiến ngay cả những tên cai ngục hung ác nhất cũng phải im lặng cúi đầu.

Buổi sáng ngày 23 tháng 1, khi mặt trời vừa ló rạng trên sóng biển Côn Đảo, quân thù giải chị ra pháp trường tại bãi cát Hàng Dương. Trước khi hành hình, tên cha đạo bảo chị: "Con hãy để cha rửa tội cho con". Chị nhìn thẳng vào mắt hắn, dõng dạc trả lời: "Tôi không có tội. Chỉ có những kẻ giết nước tôi, cướp nước tôi mới là kẻ có tội". Khi tên đao phủ định dùng băng đen bịt mắt chị, chị gạt tay ra và nói: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để tôi được nhìn thấy đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng". Chị ngắt một đóa hoa lục lăng ven đường, cài lên mái tóc và bắt đầu hát.

Tiếng hát "Tiến quân ca" của chị vang lên trong trẻo giữa không gian bao la của biển trời Tổ quốc. Khi loạt đạn đầu tiên nổ súng, chị không ngã xuống ngay mà vẫn hiên ngang đứng vững, ánh mắt rực cháy nhìn thẳng vào những nòng súng đang run rẩy của kẻ thù. Chị hô vang: "Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!". Loạt đạn thứ hai vang lên, chị ngã vào lòng đất mẹ khi tiếng hô cuối cùng còn chưa dứt. Sự hy sinh của chị Sáu đã hóa thành huyền thoại, đóa hoa lê-ma-ki trắng tinh khôi ấy vẫn mãi ngát hương trong trái tim hàng triệu người Việt Nam, là minh chứng cho một "thời hoa lửa" mà ở đó, cái chết cũng hóa thành bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn