Câu chuyện Thời Hoa Lửa-Đoàn Hữu Năm-Ấp Lương Phú C, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Đoàn Hữu Năm
Năm sinh: 1951
Địa chỉ: Ấp Lương Phú C, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Có những mùa hè rực rỡ mang theo ký ức thời hoa lửa của ông Năm. Nhìn sắc phượng vĩ nở rực trời mỗi buổi tan trường, tôi chợt nhận ra đó chính là sự viết tiếp của lịch sử bằng ngôn ngữ sắc màu. Màu đỏ ấy không chỉ là màu của hoa, mà còn là màu máu của những anh hùng đã gửi lại, thấm sâu vào đất mẹ để mầm sống bình yên được trường tồn. Sự hy sinh của thế hệ của ông nhẹ nhàng như cánh hoa rơi, những như lại nặng tựa ngàn cân khi đã hóa thân bền bị vào mách sống của non sông.
Bên ấm thơm nồng, ông vừa nhâm nhi chén trà và vừa nhìn vào hư không xa xăm rồi bắt đầu kể bằng giọng trầm ấm về tuổi đời mười tám năm xưa từng khoác áo lính dấn thân vào bom lửa. Khi ngồi bên cạnh nghe ông, tôi cảm giác như mình cũng chìm vào hư không ấy để thấu hiểu từng nỗi đau và sự hi sinh mà ông đã trải qua. Dù năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, tôi nhớ chẳng còn minh mẫn như xưa, nhưng ông vẫn nhớ in từng khoảnh khắc gian khổ năm nào. Ông bảo, cái đói ngày ấy quay quắt vô cùng, có khi nhịn ăn nhiều ngày giữa rừng sâu, nên từng cọng rau, cái nấm và những củ khoai bẻ ba cũng quý giá hơn như một bữa tiệc. Tôi xót xa nghe ông nhắc về những ngày máu trộn bùn non để chui hầm, bấm đất, ghì chặt tay súng bảo vệ quê hương. Dù đất nước có hòa bình, ông vẫn tự thấy mình may mắn khi còn sống, nhưng mỗi khi nhắc lại, đồng đội đã ngã xuống lòng ông lại trào dâng nỗi buồn khôn nguôi. Ông đặt bàn tay chai sạn lên vai tôi, ông chậm rãi kể: “Con à, chiến tranh không có kẻ thắng, chỉ có những người kiên cường bước ra khỏi khói lửa để mang những vết sẹo không bao giờ lành trong tim”. Câu nói ấy khiến tôi nghẹn lòng và cảm nhận được sự tàn khốc của chiến tranh chống Mỹ của ông.
Sau lời kể ấy, tôi như được sống lại trong những thước phim lịch sử bi tráng, lòng trào dâng niềm biết ơn vô hạn trước sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Câu chuyện của ông chính là ngọn đuốt rực cháy, nhắc nhở tôi về giá trị trân trọng cuộc sống hiện tại. Tôi nguyện mang theo ánh sáng ấy, dấn thân viết tiếp bản trường ca hòa bình cho quê hương.

