Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa - Đoàn Ngọc Tân - Ấp Lương Phú C, Xã Lương Hòa, Tỉnh Đồng Tháp

Đồng Tháp09/05/2026Đoàn Bình Ân (Ấp Lương Phú C, Xã Lương Hòa, Tỉnh Đồng Tháp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Đoàn Ngọc Tân

Năm sinh: 1950

Địa chỉ: Ấp Lương Phú C, Xã Lương Hòa, Tỉnh Đồng Tháp

Hòa bình, độc lập mà chúng ta đang tận hưởng hôm nay vốn được đánh đổi bằng xương máu và nước mắt của bao thế hệ cha anh. Với tôi, sự hy sinh ấy không chỉ là một tấm gương sáng ngời mà nó không nằm đâu xa xôi mà nằm ngay trong chính những câu chuyện được ông kể, một người lính đã đi qua những năm tháng chiến tranh đầy đẫm xương máu. Ngồi lắng nghe hồi ức ông kể, tôi không khỏi xúc động và càng thêm trân trọng giá trị của cuộc sống hiện tại.

Ông kể rằng, một ngày ấy, theo tiếng gọi của Tổ quốc, ông rời lũy tre làng khi lúc còn rất trẻ. Lúc đi, ông chỉ mang theo chiếc ba lô sờn cũ và mang trái tim đầy nhiệt huyết. Những năm tháng ở chiến trường là những ngày nếm mật nằm gai, băng rừng lội suối dưới làn mưa bom bão đạn. Tôi lặng người khi nghe ông kể về những cơn sốt rét rừng hành hạ, về những bữa cơm chỉ vẹn vẻn có những cục cơm nắm đã được gói sẵn khi mang theo, hoặc măng rừng ven đường đi và muối trắng. Hay những đêm hành quân không ngủ vì tiếng pháo dội bên tai. Thế nhưng, trong gian nan, khổ khăn ấy, tình đồng chí, đồng đội lại sáng ngời hơn bao giờ hết. Lúc đó, ông kể rằng họ chia nhau điếu thuốc lá, bẻ bát rau rừng, cũng chung một ý chí sắt đá: “Ý chí kiên cường quyết chiến tới cùng”.

Lắng nghe những hồi ức ấy, trong lòng tôi trào dâng một sự kính trọng, biết ơn và hơn cả, chợt nhận ra rằng: hòa bình không phải là điều hiển nhiên mà là thành quả xứng đáng của bao chiến sĩ quả cảm, sự hy sinh xương máu và sự hy sinh thầm lặng của thế hệ cha ông. Nhưng câu chuyện mà ông kể không làm em e sợ chiến tranh, mà khiến tôi càng thêm yêu mảnh đất mình đang sống, trân trọng phút giây yên bình hiện tại.

Những câu chuyện kháng chiến của ông không chỉ là những trang sử hào hùng của gia đình, mà còn là ngọn lửa thắp sáng lòng yêu nước trong tim tôi. Câu chuyện đó chính ông nội của tôi kể từ khá lâu. Khi viết lại có vài ý không chi tiết cho lắm nhưng tôi rất biết ơn những gì mà ông đã kể cho tôi nghe vì ông mất cũng khá lâu do bệnh tật gây ra. Những kỉ niệm đẹp tôi sẽ nhớ mãi. Kỉ niệm đẹp này tôi sẽ nhớ mãi trong lòng để tôi bước vững vào đời, thêm trân trọng và bảo vệ nền hòa bình của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn