Câu chuyện thời hoa lửa - Đoàn Văn Non - ấp Lương Phú A, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên Ông, bà, người thân trong gia đình: Đoàn Văn Non
Năm sinh: 1955
Địa chỉ: Lương Phú A, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Trong thời đại hiện nay, ắt sẽ có những câu chuyện ta được nghe kể lại từ chính những nhân chứng sống trong thời chiến tranh tàn khốc khi xưa. Em cũng vậy, em đã được người ông đã đi quãng đường đời rất dài kể cho em nghe về những câu chuyện thuở xưa, những ngày đi kháng chiến gian nan, vất vả của ông cho em hiểu hơn về giá trị của hòa bình được đánh đổi như thế nào.Khi được ông kể về những năm tháng chiến tranh xưa, em không chỉ cảm thấy xúc động mà còn như được hiểu thêm về một phần lịch sử đầy gian khổ của dân tộc. Qua từng câu chuyện của ông, em hình dung ra cuộc sống của những người lính năm xưa vô cùng vất vả, những ngày hành quân giữa rừng sâu, những bữa ăn thiếu thốn, những đêm mất ngủ với bom đạn và cái chết chỉ là một ranh giới mỏng manh với sự sống. Những điều đó khiến em ngộ ra những cuộc chiến tranh vô nghĩa luôn được rửa sạch bằng một cái kết ý nghĩa bởi đồng bào, nhân dân ông cha ta khi xưa.Điều khiến em khâm phục nhất chính là ý chí luôn được thắp sáng bởi tinh thần đáng nể của ông và đồng đội. Dù là trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc họ vẫn vững vàng khơi dậy lòng tin bên trong sự kiên cường vượt qua khó khăn, thử thách cũng đều vì Tổ quốc, quê hương ta. Vì hai chữ "hòa bình" mà tất cả đều sẵn sàng hi sinh tất cả... Một sự kiên quyết, niềm tin mãnh liệt đến ngạt thở, những cảm xúc chính điều đó đã thúc đẩy ta tiến lên, vượt qua nỗi sợ hãi và giới hạn của bản thân mỗi người.Những lời kể, câu chuyện ông nói ra không chỉ giúp em hiểu hơn về quá khứ mà còn khiến cho em suy nghĩ nhiều hơn về hiện tại. Cuộc sống yên bình mà em đang có đã đánh đổi bằng biết bao nhiêu giọt nước mắt, bao nhiêu mạng người và bao nhiêu sự tổn thương từ thể xác đến tinh thần từ bên trong. Vì vậy khi ngày càng lớn khôn em cần càng phải biết sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng những gì em đang có và tôn trọng những gì đã nằm lại ở quá khứ. Phải cố gắng học tập và học cách trưởng thành qua từng ngày để không biến những công lao to lớn, vĩ đại ở thế hệ xưa trở nên vô nghĩa.



