Bài viết

Câu chuyện Thời Hoa Lửa- Đoàn Văn Tuấn -Ấp Lương Phú A, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp

Đồng Tháp10/05/2026Trần Tấn Phát (Ấp Lương Phú A, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Đoàn Văn Tuấn

Năm sinh: 7/12/1949

Địa chỉ: Ấp Lương Phú A, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp

“ Đêm nai con nằm nghe những câu chuyện cũ kể về một thời hoa lửa gian lao ông kể về rừng xanh về pháo nổ về những người bạn thân mãi không về”

Mỗi khi nghe những câu thơ ấy, lòng em lại bồi hồi nhớ về những câu chuyện ông kể. Những năm tháng ấy, khi tuổi xuân còn đang phơi phới, ông tôi cũng như bao thanh niên cùng thế hệ, đã tạm gác bút nghiên, xếp lại những ước mơ riêng để khoác lên mình chiếc áo xanh lá của một “thời hoa lửa” – thời của đạn bom, của khói lửa chiến tranh nhưng cũng là thời hào hùng và oanh liệt nhất của ông. Ông kể cho em những năm tháng kháng chiến để bảo vệ biên giới phía bắc và một lòng nòng nằng yêu nước của ông.

Ông em bắt đầu kể, khi xưa ông vẫn còn trẻ, sống tại một ngôi làng nhỏ gần biên giới. Ông bảo ngày ấy bầu trời không xanh như bây giờ đâu cháu, lúc nào cũng là bụi và bom mìn. Đôi mắt hằn sâu nổi buồn của một thời bom đạn khắc nghiệt. Ông tiếp tục kể tiếp, vào những ngày cuối tháng 2 năm 1979, tiếng pháo kích dồn dập nổi vang. Thấy thế cả làng lập tức chạy. Những đứa trẻ, đưa nhau chạy toán loạn như chim mất tổ, người lớn thối hả chuẩn bị trật tự, những người sơ tán không kịp đã phải ngã xuống. Đù đã qua hơn bốn thập kỷ nhưng nó là nổi ám ảnh, nỗi buồn của ông. Không chỉ thế ông còn nói sự ác liệt ấy không diễn ra vài ngày mà nó diễn ra suốt một thập kỷ đặc biệt tại các điểm cao Vị Xuyên, Hà Giang. Ông đã nghẹn ngào nhắc đến những người đồng đội, những người bạn đã nằm lại nơi biên giới, gửi lại những ký ước, tuổi xuân để giữ vững biên giới tổ quốc. Những cuộc chiến đẫm máu để dành lại những tất đất, cùng tới quyết tâm đuổi hết giặt thù trên đất nước đã hàn sâu và tâm trí ông, như một vết sẹo không bao giời lành.

Nghe những câu chuyện ấy, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Em hiểu rằng nền hòa bình, độc lập mà chúng ta đang hưởng hôm nay đó là xương máu là tuổi thanh xuân của những thế hệ cha ông như ông nội. Những lời kể của ông như là một tài liệu quý giá về lòng yêu nước và cốt cách của một chiến sĩ Việt Nam.

Từ câu chuyện “ thời hoa lửa” ấy khiến em càng thêm trân trọng cuộc sống hiện tại và tự hứa sẽ học tập, rèn luyện thật tốt để góp phần xây dựng và bảo vệ quê hương, để xứng đáng với những sự hy sinh của thế hệ ông cha. Chiến tranh biên giới phía bắc tuy đã lùi xa nhưng bài học về lòng yêu nước và sự kiên cường của các chiến sĩ vẫn còn sống mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn