Câu chuyện thời hoa lửa - Đoàn Văn Ty - Ấp Phú Thạnh, Xã Lương Hòa Lạc, Đồng Tháp
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Đoàn Văn Ty
Năm sinh: 1947
Địa chỉ: Ấp Phú Thạnh, Xã Lương Hòa Lạc, Đồng Tháp
Tuy em không được nghe ông kể chuyện nhiều, nhưng qua lời ông bà nội và những người lớn trong nhà, em hiểu được một phần những năm tháng kháng chiến rất gian khổ mà ông cố đã từng trải qua. Mỗi lần ngồi nghe kể, em thấy trong lòng bồi hồi dữ lắm. Có khi ngồi im re, vừa nghe vừa tưởng tượng ra cảnh ngày xưa, thấy thương ông cố, Thương quê hương mình và càng quý cuộc sống yên bình bây giờ hơn.
Nhà em ở miền tây nên từ nhỏ em đã quen với cảnh sông nước, xuồng ghe, mấy con kênh nhỏ chạy dài bờ ruộng xanh rì, chiều chiều gió thổi mát rượi. Mỗi sáng thức dậy nghe thấy tiếng gà gáy, nghe tiếng gọi nhau ngoài xóm, em thấy quê mình tuy đơn sơ mà ấm áp vô cùng. Người miền tây sống chân chất, thật thà, thương nhau như ruột thịt. Nhưng qua lời kể của ông bà nội, em mới biết ngày xưa quê mình đâu có yên bình nhiều, Cuộc Sống bà con cực khổ trăm bề. Người dân vừa lo làm ăn, vừa lo tránh giặc, lo giữ mạng sống cho mình và gia đình. Có khi đang ăn cơm cũng phải bỏ chén chạy đi trốn. Có khi hôm nghe tiếng động lạ là ai cũng hồi hộp, lo không biết chuyện gì sắp xảy ra hết.
Nghe ông bà nội kể, em tưởng tượng ra cảnh ông cố chèo xuồng trong đêm tối. Trời thì tối thui, chỉ nghe tiếng nước khuya nhẹ dưới mái chèo, xung quanh yên lặng tới mức nghe rõ cả tiếng côn trùng kêu ngoài ruộng. Ông cố em phải đi cẩn thận, thật khéo, không dám gây tiếng động lớn. Những con vật nhỏ, mấy bờ kênh quanh co ở miền Tây lúc đó vừa là đường đi, vừa là nơi che chở cho bà con. Nhưng cũng chính vì vậy mà mỗi chuyến đi đều đầy lo lắng. Vậy mà ông em vẫn không lùi bước. Em nghĩ lúc đó ông cũng sợ chứ đâu phải không sợ, nhưng vì thương nước, thương quê quá nên ông cố gắng vượt qua hết.
Ông bà nội có kể thêm rằng thời đó cuộc sống nghèo lắm, cơm ăn nhiều bữa không đủ no, quần áo cũng cũ kỹ, rách chỗ nào vá chỗ đó. Có bữa chỉ có rau, có khoai, có chút cá khô mà cũng phải chia nhau từng phần nhỏ. Vậy mà mọi người vẫn sống rất nghĩa tình. Người này thiếu gạo thì người này san sẻ. Nhà này có chuyện thì bà con xóm giềng ra phụ đỡ. Ai cũng yêu thương nhau, đùm bọc nhau mà sống. Ông cố em cũng là người như vậy. Dù nhà mình không khá giả gì ông vẫn sẵn sàng giúp người khác những lúc khó khăn. Em nghe tới đó giấu phải thấy ông cố mình vừa gần gũi vừa đáng kính. Có lẽ chính trong lúc gian nan tình người càng hiện lên rõ hơn hết.
Có lần ông bà nội kể rằng ông cố em đi làm việc cho cách mạng mà về rất khuya. Cả nhà ai cũng lo ngắm ngoài cửa nhà. Tới khi thấy bóng Ông về tới sân là mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Em nghe mà thấy thương ông dữ lắm. Em nghỉ ngày xưa ông bà sống trong cảnh thấp thỏm, lo lắng hoài chớ đâu có yên tâm như bây giờ. Chỉ một câu chuyện nhỏ thôi mà em cũng đã hiểu chiến chiến tranh làm cho cuộc sống con người cực khổ biết bao nhiêu.
Em còn tưởng tượng ra hình ảnh trong bộ đồ bà ba đơn sơ, nước da sạm đi vì nắng gió, đôi tay chắc nịch vì quen lao động giấu phải mái tóc dính mồ hôi sau những chuyến đi xa. Ông không phải là người hùng trong phim ảnh, cũng không phải nhân vật lớn lao gì mà em thấy trong sách. Ông chỉ là người dân miền tây rất bình thường giấu phải sống chân chất, hiền lành, chịu thương chịu khó. Nhưng đối với em ông chính là một người rất tự hào bởi vì trong thời gian khó khăn như vậy mà ông vẫn giữ được tấm lòng son sắc với quê hương, vẫn không ngại cực, ngại khổ, vẫn âm thầm góp phần nhỏ bé của mình cho đất nước.
Ngày nay mỗi sáng em được mặc đồng phục đi học, được ngồi trong lớp có quạt mát, có bảng đen, có sách vở đầy đủ, em lại nghĩ tới ông cố. Em nghĩ nếu không có những người như ông cố không có sự hi sinh của biết bao người đi trước thì chắc gì tụi em được sống trong hòa bình, được học hành tới nơi tới chốn. Bây giờ em có cơm ăn, có quần áo mặt, có nhà để ở, có thầy cô dạy dỗ, có bạn bè để cùng học cùng chơi. Những điều đó với em tưởng như bình thường, nhưng thật ra rất quý giá. Càng nghe kể chuyện xưa, em càng thấy phải biết trân trọng cuộc sống hiện tại hơn.
Có Những Lúc Em thử nghĩ nếu mình sống trong thời của ông cố thì em có chịu nổi không biết em có chịu nổi không. Chắc em sẽ sợ lắm. Chỉ cần trời tối một chút em đã ngại, chỉ cần không có điện là em đã thấy buồn rồi. Còn ông cố ngày xưa phải đi giữa đêm khuya, phải sống trong cảnh chiến tranh thiếu thốn đủ bề, vậy mà vẫn mạnh mẽ, vẫn bền lòng. Nghĩ tới đó em thấy mình cần cố gắng nhiều lắm. Em không nên than phiền khi gặp chút khó khăn nhỏ trong học tập hay trong cuộc sống. Vì những điều em gặp bây giờ đâu có gì so với những gì ông cố và thế hệ đi trước đã từng chịu đựng.
Qua câu chuyện về ông cố Đoàn Văn Ty, em hiểu thêm rằng Hòa Bình hôm nay đâu phải tự nhiên mà có. Có cuộc sống yên ổn Bây giờ là nhờ công lao của biết bao người đã hi sinh, đã chịu cực, chịu khổ để bảo vệ quê hương, đất nước. Trong đó có ông cố em. Dù những việc ông làm có thể nhỏ bé thôi, nhưng em tin rằng từ việc nhỏ đó đã góp lại đã làm nên sức mạnh lớn. Em hiểu rằng yêu nước không nhất thiết phải là làm điều to tát. Có khi chỉ âm thầm sống tốt và sống có trách nhiệm thôi cũng đã quý lắm rồi. Em còn học được ở ông cố đức tính gan dạ Và sự chịu đựng. Thời đó cực dữ lắm mà ông vẫn không nản lòng. Ông không sợ khó, không ngại khổ, không chỉ nghĩ cho riêng mình. Em thấy mình phải noi gương ông ở chỗ đó. Là học sinh, em chưa làm được việc lớn, nhưng em có thể bắt đầu từ những việc nhỏ như chăm học, làm bài đầy đủ, nghe lời cha mẹ, kính trọng ông bà, lễ phép với thầy cô và biết yêu thương bạn bè. Em nghĩ đó cũng là cách để em sống tốt hơn mỗi ngày, để không phụ lòng công lao của ông cố và của thế hệ đi trước.
Quê em là miền Tây sông nước, nơi có những cánh đồng lúa cò bay, có những hàng dừa đung đưa trong gió, có những con người hiền lành, đôn hậu. Em thấy tự hào vì ông cố em là người con của vùng đất nghĩa tình đó. Dù sống trong thời chiến tranh gian khổ, ông vẫn giữ được tấm lòng tốt đẹp. Điều đó làm em càng thêm quê hương quê mình hơn. Em tự nhủ sau này lớn lên, dù đi đâu, em cũng sẽ luôn nhớ về quê hương, nhớ về ông cố, nhớ về những câu chuyện mà Ông Bà Nội đã kể cho em nghe.
Mỗi lần nhìn lên bàn thờ gia đình, nghe ông bà nội nhắc tên ông cố Đoàn Văn Ty, em lại thấy lòng mình trào dâng một cảm xúc rất lạ. Vừa thương, vừa kín, vừa biết ơn, vừa tự hào. Dù em không được tận mắt chứng kiến tận mắt chứng kiến những năm tháng ấy, nhưng qua lời ông bà nội hình ảnh ông cố trong lòng em hiện lên rất rõ. Đó là hình ảnh một người đàn ông miền Tây chân chất, gan dạ, giàu tình nghĩa và một lòng vì quê hương đất nước. Hình ảnh đó sẽ mãi là một bài học đẹp trong lòng em.
Từ câu chuyện của ông cố, em càng hiểu rõ hơn câu "uống nước nhớ nguồn". Mình được sống trong hòa bình phải nhớ ơn những người đã tạo ra Quỳnh búp bê hòa bình đó. Mình được đi học thì mình phải cố gắng học thật tốt. Mình được sống sung sướng hơn ngày xưa thì càng biết quý trọng những gì mình đang có. Em tự hứa với bạn thân sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi không lười biếng, không làm ông bà cha mẹ buồn lòng. Em cũng sẽ luôn nhớ ơn Ông cố Đoàn Văn Ty và những người đã hi sinh vì Tổ quốc, giành độc lập cho Việt Nam.


