Anh hùng Lao động

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - ĐÔI CHÂN VẠN DẶM DƯỚI CHÂN NÚI LANGBIANG

Có những người hùng không bước ra từ những chiến công vang dội giữa chiến trường. Họ lặng lẽ sống, lặng lẽ làm việc và để lại dấu ấn bằng những điều tưởng như rất bình dị. Với tôi – một người trẻ, một giáo viên mầm non đang ngày ngày gieo những hạt mầm đầu tiên cho trẻ thơ – câu chuyện về Anh hùng Lao động Cil Múp Ha K’riêng là một câu chuyện như thế. Tôi gọi đó là câu chuyện về “đôi chân vạn dặm”, bởi hơn 5.000 ngày đi bộ giữa núi rừng Lạc Dương, đôi chân của người đàn ông K’Ho ấy đã vượt qua một hành trình có tổng chiều dài được ví như năm vòng chu vi Trái Đất.

Lâm Đồng15/08/2026Chi đoàn Mẫu giáo Suối Thông (Đơn Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - ĐÔI CHÂN VẠN DẶM DƯỚI CHÂN NÚI LANGBIANG

Người con của núi rừng

Cil Múp Ha K’riêng sinh năm 1957, là người dân tộc K’Ho, quê và sinh sống tại vùng Lạc Dương, Lâm Đồng, dưới chân núi Lang Biang. Tuổi thơ của ông gắn với buôn làng và núi rừng Đạ Tông. Đôi chân trần ngày ấy từng theo những con đường rừng để tìm măng, hái quả, rồi sau này lại trở thành đôi chân đưa những lá thư, tờ báo và thông tin đến với đồng bào vùng sâu.

Năm 1980, ông được nhận vào làm bưu tá tại Bưu điện huyện Lạc Dương. Ngày ấy, đường sá còn vô cùng khó khăn. Không có những con đường rộng rãi, không có phương tiện hiện đại để đưa thư đến tận các bản làng. Vì vậy, người bưu tá ấy chủ yếu phải đi bộ xuyên rừng, có những ngày hành trình lên đến gần cả trăm cây số. Có những chuyến đi phải ăn cơm nắm, ngủ lại giữa rừng. Có những dòng suối phải lội qua. Có những ngày mưa rừng kéo xuống, nước dâng cao, ông phải tìm cách giữ cho thư từ, công văn không bị ướt. Nhưng điều làm tôi xúc động nhất là ông chưa bao giờ xem đó là một sự hy sinh quá lớn. Với ông, đó là công việc của mình. Và đã nhận nhiệm vụ thì phải cố gắng hoàn thành.

Những bước chân không mỏi

Tôi hình dung về một buổi sáng nào đó giữa núi rừng Lạc Dương. Một người đàn ông K’Ho khoác trên mình hành trang đơn sơ, mang theo những lá thư, những tờ báo, những công văn và bưu phẩm. Trước mặt ông là những con đường rừng dài hun hút. Không biết hôm nay sẽ gặp mưa hay nắng. Không biết con đường phía trước có trơn trượt hay không. Không biết chuyến đi sẽ kéo dài đến bao lâu. Nhưng ông vẫn bước.

Một bước.

Rồi một bước nữa.

Và cứ thế, hàng nghìn ngày nối tiếp nhau. Trong suốt khoảng 15 năm làm công việc bưu tá đường rừng, Cil Múp Ha K’riêng đã đi qua hầu hết các bản làng của huyện Lạc Dương. Tổng thời gian đi bộ được các nguồn ghi nhận lên tới hơn 5.000 ngày. Có lẽ với người khác, đó chỉ là những con số. Nhưng với tôi, phía sau con số ấy là 5.000 ngày của lòng kiên trì. 5.000 ngày của trách nhiệm. 5.000 ngày mà mỗi bước chân đều mang theo một niềm tin: những thông tin cần thiết phải đến được với đồng bào. Và cũng chính từ những bước chân bình dị ấy, ông được bà con yêu quý gọi bằng một cái tên thật đẹp: “Anh hùng chân đất.”

Khi gian khó trở thành phép thử của lòng người

Công việc của một người đưa thư giữa núi rừng khi ấy không hề đơn giản. Ngoài những con dốc, dòng sông, những trận mưa rừng và những cơn sốt rét, ông còn phải đối mặt với nhiều hiểm nguy khác trong những năm tháng tình hình vùng Tây Nguyên còn phức tạp. Có lúc ông phải tìm cách bảo vệ tài liệu, công văn bằng những phương thức rất giản dị nhưng đầy trách nhiệm. Có lần, trong một chuyến đi, người đồng nghiệp đi cùng bị gấu rừng tấn công. Ha K’riêng đã lao vào cứu đồng đội.

Một người con của buôn làng trở thành Anh hùng

Với những thành tích đặc biệt xuất sắc trong công việc, năm 2001, Cil Múp Ha K’riêng được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới. Ông là công nhân duy nhất của ngành Bưu chính Viễn thông Việt Nam được phong tặng danh hiệu cao quý này vào thời điểm đó. Từ một người con của buôn làng dưới chân Lang Biang, ông đã trở thành một tấm gương sáng của tinh thần lao động, ý chí vượt khó và lòng tận tụy với công việc. Nhưng điều đáng quý là dù được gọi bằng danh hiệu cao quý, ông vẫn là một người rất đỗi bình dị.Ông không kể nhiều về thành tích của mình. Khi nhắc lại những năm tháng đã qua, ông thường nhớ đến đồng chí, đồng nghiệp và những người dân mà mình từng phục vụ. Có lẽ chính sự khiêm nhường ấy khiến câu chuyện về ông càng trở nên đẹp hơn.

Khi kể câu chuyện về người Anh hùng Lao động Cil Múp Ha K’riêng cho các em nhỏ, tôi không chỉ muốn các em biết một nhân vật lịch sử của quê hương Lâm Đồng. Tôi muốn các em hiểu rằng: Người anh hùng không nhất thiết phải là người làm những điều phi thường mỗi ngày. Đôi khi, người anh hùng là người làm thật tốt một công việc bình thường và không bao giờ bỏ cuộc trước khó khăn.

Những bước chân đã dừng, nhưng câu chuyện vẫn còn đi tiếp

Ngày 6/4/2021, Anh hùng Lao động Cil Múp Ha K’riêng qua đời ở tuổi 64 sau một thời gian chống chọi với bệnh tật, trở về với đất mẹ dưới chân núi Lang Biang. Đôi chân từng đi qua hàng nghìn ngày đường rừng đã dừng lại.Nhưng câu chuyện về đôi chân ấy thì chưa bao giờ dừng lại. Bởi mỗi khi nhắc đến Cil Múp Ha K’riêng, người ta lại nhớ đến một người đàn ông K’Ho đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời để làm một công việc bình dị nhưng đầy ý nghĩa. Với tôi, dấu chân của Anh hùng Lao động Cil Múp Ha K’riêng là Một dấu chân của lòng tận tụy. Một dấu chân của nghị lực. Một dấu chân của tình yêu buôn làng, quê hương. Và cũng là một dấu chân nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi rằng: Hãy sống sao cho những bước chân mình đi qua cũng để lại điều tốt đẹp cho cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn