Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – ĐỒNG VĂN KHÁNH

Bắc Ninh04/06/2026Đồng Thị Thu Hoài (Liên đội Trường Tiểu học Yên Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – ĐỒNG VĂN KHÁNH

Ngọn lửa truyền thống trong một gia đình cách mạng –

Với tôi, lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách hay những câu chuyện được kể lại trong các buổi sinh hoạt truyền thống. Lịch sử hiện diện ngay trong chính gia đình tôi, qua hình ảnh người ông ngoại kính yêu – ông Đồng Văn Khánh, một nhân chứng lịch sử đã trực tiếp tham gia kháng chiến bảo vệ Tổ quốc.

Tuổi thơ tôi lớn lên bên những câu chuyện ông kể về những năm tháng chiến tranh gian khổ, về tình đồng đội, về lòng yêu nước và niềm tin sắt son vào Đảng, vào cách mạng. Những câu chuyện mộc mạc ấy đã gieo vào tôi niềm tự hào, sự biết ơn và ý thức trách nhiệm của một người trẻ đối với quê hương, đất nước.

Chính từ tình cảm gia đình thiêng liêng ấy, tôi mong muốn được kể lại câu chuyện về cuộc đời và những cống hiến của ông – không chỉ với tư cách là một người cháu, mà còn với trách nhiệm của một đoàn viên thanh niên trong việc gìn giữ và lan tỏa truyền thống cách mạng cho thế hệ hôm nay và mai sau.

Ông ngoại tôi, ông Đồng Văn Khánh, sinh năm 1956, quê quán tại TDP Khoát, phường Tiên Lục. Trong những năm tháng đất nước còn chìm trong bom đạn chiến tranh, ông đã sớm tham gia vào cuộc kháng chiến với tinh thần yêu nước nồng nàn và ý chí kiên cường của tuổi trẻ. Những năm tháng ấy, ông cùng đồng đội phải đối mặt với muôn vàn khó khăn, thiếu thốn và hiểm nguy, có lúc ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhưng vượt lên tất cả, ông và những người lính năm xưa vẫn luôn vững vàng niềm tin, sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Truyền thống cách mạng ấy không chỉ được hun đúc trong riêng ông mà còn là nét đẹp chung của cả gia đình. Đồng hành, động viên và tiếp thêm cho ông niềm tin trong những năm tháng chiến tranh là cụ ông Dương Văn Long – người thân trong gia đình, từng tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, trong đó có Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử năm 1954. Những câu chuyện về sự gian khổ, thiếu thốn nhưng đầy quyết tâm của các thế hệ đi trước đã góp phần bồi đắp thêm ý chí, lý tưởng và lòng yêu nước cho ông ngoại tôi trong suốt chặng đường cống hiến cho Tổ quốc.

Những năm tháng tuổi thơ của tôi gắn liền với lời kể của ông. Đó không phải là những lời kể hào nhoáng hay tô vẽ, mà là những ký ức mộc mạc, chân thực về tình đồng đội, về những đêm hành quân gian khổ, về ý chí quyết tâm không lùi bước trước kẻ thù. Mỗi câu chuyện là một bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và đức hy sinh cao cả. Tôi hiểu rằng, để có được cuộc sống bình yên hôm nay, biết bao thế hệ cha anh, trong đó có ông ngoại tôi, đã đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của mình.

Những huân chương, huy chương được Đảng và Nhà nước trao tặng cho ông là niềm tự hào không chỉ của riêng gia đình tôi, mà còn là minh chứng sống động cho truyền thống cách mạng vẻ vang của quê hương. Mỗi khi nhìn thấy những tấm huân chương ấy, tôi không chỉ thấy ánh kim lấp lánh, mà còn thấy cả một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng vô cùng cao đẹp của ông và đồng đội.

Điều khiến tôi kính trọng và tự hào hơn cả ở ông ngoại mình chính là lối sống giản dị, khiêm nhường và trách nhiệm. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ với Tổ quốc, trở về cuộc sống đời thường, ông vẫn luôn gương mẫu chấp hành tốt chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước, tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, âm thầm đóng góp cho cộng đồng. Với con cháu, ông luôn dạy bảo bằng chính hành động của mình: sống trung thực, có lý tưởng, biết yêu thương con người và không bao giờ quên cội nguồn.

Trước mỗi bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời, ông ngoại tôi luôn nhẹ nhàng căn dặn: “Các con được sinh ra trong hòa bình là điều may mắn. Vì vậy, phải biết trân trọng quá khứ, sống cho xứng đáng với những hy sinh của cha anh đi trước. Dù làm gì, ở đâu, cũng phải giữ cho mình cái tâm trong sáng, sống trung thực, biết yêu thương con người và luôn đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân.”

Lời căn dặn ấy không ồn ào, không hoa mỹ, nhưng đã theo tôi suốt những năm tháng trưởng thành. Đó là kim chỉ nam để tôi rèn luyện bản thân, nỗ lực học tập, sống có lý tưởng và trách nhiệm hơn với gia đình, xã hội. Với tôi, lời ông không chỉ là lời dạy của một người ông dành cho cháu, mà còn là thông điệp sâu sắc của một thế hệ đi trước gửi gắm niềm tin vào thế hệ trẻ hôm nay.

Là một đoàn viên thanh niên hôm nay, tôi nhận thức sâu sắc rằng trách nhiệm của thế hệ trẻ không chỉ là biết ơn, trân trọng quá khứ, mà còn phải tiếp nối và phát huy những giá trị truyền thống tốt đẹp ấy. Những câu chuyện của ông ngoại đã trở thành động lực để tôi không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, sống có mục tiêu, lý tưởng và khát vọng cống hiến. Tôi hiểu rằng, trong thời đại mới, yêu nước không chỉ thể hiện bằng sự hy sinh nơi chiến trường, mà còn bằng tinh thần học tập nghiêm túc, lao động sáng tạo và sẵn sàng đóng góp sức trẻ cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Thông qua việc tìm hiểu và ghi lại câu chuyện của ông ngoại – nhân chứng lịch sử Đồng Văn Khánh – tôi càng thấm thía hơn giá trị của hòa bình, độc lập mà mình đang được hưởng. Ông không chỉ là người kể lại lịch sử, mà còn là ngọn lửa truyền thống thắp sáng trong tôi niềm tự hào dân tộc, hun đúc lý tưởng sống đẹp, sống có ích cho xã hội.

Tôi tin rằng, mỗi nhân chứng lịch sử là một trang sử sống, và mỗi người trẻ hôm nay có trách nhiệm lắng nghe, ghi nhớ và lan tỏa những giá trị thiêng liêng ấy. Với riêng tôi, ông ngoại không chỉ là người thân trong gia đình, mà còn là tấm gương sáng để tôi học tập và noi theo trên hành trình trưởng thành, cống hiến cho quê hương, đất nước Việt Nam thân yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn