Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - ĐỒNG VĂN NA

Bắc Ninh06/06/2026Nguyễn Thị Huê (: Trường Mầm non Tân Liễu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vị Xuyên – ký ức lửa qua lời kể của ông Đồng Văn Na

Có những vùng đất khi nhắc đến, người ta không chỉ nhớ đến địa danh trên bản đồ, mà còn nhớ đến những năm tháng lịch sử đã in dấu máu và tuổi trẻ của cả một thế hệ. Vị Xuyên – Hà Giang là một nơi như thế. Nơi đây từng là chiến trường khốc liệt nhất trên tuyến biên giới phía Bắc trong cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc, nơi những người lính trẻ đã chiến đấu và ngã xuống để giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng của đất nước.

Những câu chuyện về chiến trường Vị Xuyên không chỉ tồn tại trong những trang sử khô khan, mà còn sống động trong ký ức của những người đã từng đi qua chiến tranh. Tôi đã được nghe những ký ức ấy qua lời kể của ông Đồng Văn Na – một cựu chiến binh từng trực tiếp chiến đấu tại mặt trận này.

Mỗi lần nhắc đến Vị Xuyên, giọng ông chậm lại, ánh mắt như nhìn xa về một thời đã qua nhưng chưa bao giờ phai nhạt.

Ông kể rằng sau cuộc chiến tranh biên giới ngày 17/2/1979, khi Trung Quốc huy động hơn 60 vạn quân tấn công 6 tỉnh biên giới phía Bắc, chiến tranh tưởng như đã khép lại sau khi họ tuyên bố rút quân. Nhưng thực tế, dọc tuyến biên giới phía Bắc, tình hình vẫn luôn căng thẳng.

Phía bên kia vẫn duy trì nhiều sư đoàn áp sát biên giới, thường xuyên pháo kích và gây hấn. Đến tháng 4 năm 1984, chiến sự tại Vị Xuyên bùng phát dữ dội.

Theo lời ông Na, đó là thời điểm mà cả vùng biên cương chìm trong khói lửa. Trung Quốc huy động hàng chục sư đoàn bộ binh cùng pháo binh, xe cơ giới, tập trung tiến công vào khu vực Vị Xuyên với âm mưu lấn sâu vào lãnh thổ Việt Nam và vẽ lại đường biên giới

Vị Xuyên khi ấy là vùng núi đá hiểm trở. Con đường tiếp tế duy nhất là quốc lộ 2 nối Hà Giang với Hà Nội. Địa hình dốc đứng khiến việc vận chuyển vũ khí, lương thực và chi viện cho chiến trường vô cùng khó khăn.

Nhưng dù khó khăn đến đâu, quân và dân ta vẫn quyết tâm giữ bằng được biên cương của Tổ quốc.

Ông Na nói rằng chiến trường Vị Xuyên khốc liệt đến mức khó có thể diễn tả hết bằng lời.Từ năm 1984 đến 1989, nơi đây gần như không có ngày nào ngớt tiếng pháo.

Pháo binh từ bên kia biên giới liên tục dội xuống các cao điểm, các thung lũng và cả khu vực thị xã Hà Giang.Có những đợt, chỉ trong 3 ngày, hơn 100.000 quả đạn pháo đã trút xuống chiến trường.

Trong suốt 5 năm, tổng số đạn pháo mà phía bên kia bắn vào mặt trận Vị Xuyên lên tới hơn 1,8 triệu viên. Mức độ tàn khốc của chiến tranh khiến cả núi đá cũng bị nghiền nát.Sau chiến tranh, khi đo lại địa hình, có những ngọn núi đã bị bắn thấp đi hơn ba mét.

Chính vì sự khốc liệt ấy mà những người lính năm xưa gọi Vị Xuyên bằng cái tên đầy ám ảnh:“Lò vôi thế kỷ.”

Trong ký ức của ông Na, những trận chiến giành giật từng cao điểm là những ký ức không thể nào quên.Các cao điểm 1509, 772, 685, 1100, Đồi Đài, Cô Ích… trở thành những nơi diễn ra những trận đánh vô cùng ác liệt.

Bộ đội ta phải chiến đấu trong điều kiện cực kỳ khó khăn, giành giật với địch từng chiến hào, từng mỏm đá. Có những trận đánh diễn ra ở cự ly rất gần.

“Có khi sáng chiếm được cao điểm, chiều lại phải chống phản kích để giữ,” ông Na kể.

Nhưng điều khiến ông xúc động nhất không phải là những trận đánh.Đó là những người đồng đội đã ngã xuống. Nhiều người trong số họ khi ấy chỉ mới mười chín, hai mươi tuổi. Họ rời quê hương, mang theo những ước mơ giản dị của tuổi trẻ.Nhưng chiến tranh đã khiến họ mãi mãi nằm lại nơi núi đá Vị Xuyên.Ông Na lặng đi khi nhắc đến những người đồng đội ấy.

Rồi ông nói khẽ:“Có những người… đến bây giờ vẫn chưa tìm được hài cốt.”

Theo thống kê, đã có hơn 4.000 cán bộ, chiến sĩ và đồng bào hy sinh tại mặt trận Vị Xuyên. Hàng ngàn người bị thương. Nhiều thôn bản bị xóa sổ, ruộng vườn bị bom đạn cày xới.Đó là sự hy sinh to lớn để bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc.

Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa.Những ngọn núi ở Vị Xuyên đã xanh trở lại. Dòng sông Lô vẫn chảy lặng lẽ dưới chân núi. Cuộc sống nơi biên cương đã yên bình hơn.Nhưng đối với những người lính như ông Đồng Văn Na, Vị Xuyên không chỉ là một địa danh.Đó là một phần tuổi trẻ của họ. Một phần ký ức không thể nào quên.

Nghe ông kể chuyện, tôi càng hiểu rằng lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách.Lịch sử còn sống trong ký ức của những con người đã từng đi qua chiến tranh.Và ký ức ấy nhắc nhở chúng ta rằng:mỗi tấc đất biên cương hôm nay đều được giữ gìn bằng máu và tuổi xuân của biết bao thế hệ người Việt Nam.

Hình ảnh người lính năm xưa rời xa mái nhà thân thuộc, gác lại những ước mơ tuổi trẻ để lên đường bảo vệ Tổ quốc luôn để lại trong lòng người nghe một niềm xúc động sâu sắc. Qua câu chuyện của ông Đồng Văn Na, tôi không chỉ hiểu thêm về những năm tháng chiến tranh khốc liệt nơi biên cương Vị Xuyên, mà còn cảm nhận rõ hơn giá trị của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và sự hy sinh thầm lặng của một thế hệ đã sống trọn vẹn vì Tổ quốc.

Những ký ức ấy như một lời nhắc nhở đối với thế hệ trẻ hôm nay. Sinh ra và lớn lên trong hòa bình, chúng tôi càng hiểu rằng cuộc sống yên bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu, mồ hôi và tuổi xuân của cha anh. Vì thế, trách nhiệm của thế hệ trẻ không chỉ là ghi nhớ lịch sử, mà còn phải không ngừng học tập, rèn luyện, sống có lý tưởng và góp sức xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh.

Câu chuyện của ông Đồng Văn Na không chỉ là ký ức của một người lính, mà còn là ngọn lửa âm thầm thắp lên niềm tự hào dân tộc, khơi dậy tình yêu quê hương và trách nhiệm của thế hệ hôm nay đối với tương lai đất nước. Và ngọn lửa ấy sẽ còn được truyền tiếp, để những hy sinh của quá khứ không bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn