CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Đồngchí Hà Văn Cấm
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Đồngchí Hà Văn Cấm
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Đồngchí Hà Văn Cấm
Ông Hà Văn Cấm sinh ngày 07 tháng 10 năm 1934, trong một gia đình nghèo yêu nước tại vùng núi xã Phú Lệ. Tuổi thơ của ông gắn liền với nương rẫy, con suối Ha trong veo và những đêm dài nghe tiếng súng vọng về từ xa trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh.
Năm 1949, khi mới mười lăm tuổi, trước cảnh quê hương bị thực dân Pháp giày xéo, ba đồn giặc lần lượt chiếm đóng tại Vạn Mai ( Mai Châu tỉnh Hòa Bình cũ), Pom Cút (xã Trung Thành) và Tống Uống ( Mai Châu tỉnh Hòa Bình ), ông Cấm đã tình nguyện tham gia lực lượng dân quân địa phương. Dù tuổi đời còn rất trẻ, ông vẫn xung phong trực chốt tại bản Đỏ, Suối Ha – nơi được xem là “con mắt” bảo vệ tuyến đường liên lạc của cách mạng.
“Những đêm rừng lạnh buốt, sương phủ trắng vai áo, ông và đồng đội thay nhau canh gác. Ánh đuốc lập lòe trong gió, hòa cùng ánh sao trên bầu trời như những “bông hoa lửa” thắp sáng niềm tin chiến thắng. Có lúc, tiếng bước chân giặc vang lên sát bờ suối, tim ông đập dồn dập, nhưng ý chí không hề lung lay. Ông hiểu rằng, phía sau mình là quê hương, là cha mẹ, là những mái nhà đơn sơ cần được chở che.
Nhiều lần, địch càn quét dữ dội, dân quân phải bám rừng, bám bản, vừa chiến đấu, vừa bảo vệ nhân dân. Ông Cấm cùng đồng đội đào hầm, dựng chốt, tiếp tế cho bộ đội chủ lực, góp phần giữ vững vùng căn cứ giữa vòng vây kẻ thù. Máu và mồ hôi đã hòa vào đất đỏ bản làng, nở thành những “bông hoa lửa” kiên trung của lòng yêu nước”.
Không chỉ trực chốt, ông Hà Văn Cấm còn tham gia đưa thư, dẫn đường cho cán bộ qua rừng sâu, suối lớn. Có những chuyến đi trong mưa rét, nước suối dâng cao đến thắt lưng, bom đạn địch nổ vang phía xa, nhưng ông vẫn lặng lẽ bám đường, quyết không để tài liệu, lương thực rơi vào tay giặc. Mỗi bước chân là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng cũng là một lần hun đúc thêm lòng quả cảm.
Trong gian khổ, tình đồng chí, đồng đội trở thành điểm tựa tinh thần lớn lao. Ông và anh em chia nhau từng bát cơm độn sắn, từng ngụm nước suối, cùng sưởi ấm bên bếp lửa rừng trong những đêm dài không ngủ. Chính từ những ngày tháng ấy, trong lòng ông đã nảy nở một niềm tin son sắt vào con đường cách mạng, vào Đảng và Bác Hồ.
Sau này, trải qua nhiều năm rèn luyện và cống hiến, đến năm 1973, ông Hà Văn Cấm vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng. Đó không chỉ là niềm tự hào của riêng ông, mà còn là sự ghi nhận cho cả một đời âm thầm hy sinh vì Tổ quốc.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc theo năm tháng, mỗi lần kể lại chuyện xưa, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm xúc động. Những ngày trực chốt bản Đỏ, những đêm canh suối Ha, những “bông hoa lửa” của tuổi trẻ năm nào vẫn cháy mãi trong tim ông – ngọn lửa của lòng trung thành, của tình yêu quê hương và khát vọng độc lập, tự do.



