Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – DƯƠNG MẠNH CƯỜNG

Bắc Ninh05/06/2026Dương Thanh Huyền (Chi đoàn trường Tiểu học Nham Biền số 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – DƯƠNG MẠNH CƯỜNG

Người Chiến sĩ giữ "mạch máu" giữa tọa độ lửa – Chuyện về ông nội tôi.

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi cả miền Bắc sục sôi tinh thần "tất cả vì miền Nam ruột thịt”, có một vùng đất đã trở thành chứng nhân cho lòng quả cảm và ý chí sắt đá của con người. Đó là thị trấn Kép, huyện Lạng Giang, tỉnh Hà Bắc – nơi được mệnh danh là "cuống họng" của những tuyến đường chi viện. Tại nơi đây, ông nội tôi – người chiến sĩ Công an Dương Mạnh Cường đã cùng đồng đội viết nên những trang sử vẻ vang nhất, nhưng cũng đầy gian khổ trong cuộc đời mình.

Ga Kép – nơi ông tôi cống hiến cả một thời oanh liệt.

Trong căn ngăn tủ nhỏ của ông nội, có một chiếc huân chương đã sờn màu và một vài tấm ảnh đen trắng mờ nhòe. Mỗi khi có dịp, ông lại lấy chúng ra, đôi tay run run vuốt ve những ký ức mà ông gọi là "những năm tháng oanh liệt nhất" của cuộc đời. Với tôi, ông không chỉ là một người ông hiền hậu, mà còn là một tượng đài sống về lòng quả cảm của người chiến sĩ công an Hà Bắc năm xưa.

Năm 1966, khi thanh xuân đang phơi phới, ông nội được điều động về Công an tỉnh Hà Bắc, trực tiếp phục vụ tại Đội Chống tham ô, bảo vệ tài sản thuộc phòng Cảnh sát Nhân dân. Đội của ông khi ấy chỉ vỏn vẹn có 7 chiến sĩ, mang trên vai trọng trách nặng nề: nắm bắt tình hình tất cả các kho hàng, cơ quan kinh tế và các tuyến vận chuyển để bảo vệ tuyệt đối tài sản của Nhà nước và các chuyến hàng chi viện cho tiền tuyến.

Thị trấn Kép ngày ấy là một "tọa độ lửa", nơi quốc lộ 1 chạy qua, là huyết mạch giao thông không thể đứt gãy. Đây là nơi trung chuyển hàng vạn tấn lương thực, vũ khí, thuốc men và quân dụng từ các nước xã hội chủ nghĩa anh em viện trợ để ta đánh Mỹ. Hiểu rõ đây là "yết hầu" tiếp tế cho tiền tuyến, không lực Hoa Kỳ đã điên cuồng trút xuống đây hàng trăm trận mưa bom bão đạn.

Ông kể, cứ tầm 8 giờ tối đến đêm muộn, bầu trời lại rung chuyển bởi tiếng động cơ F-15. Sau mỗi trận càn, không gian chỉ còn lại mùi khét lẹt của thuốc súng và một màu xám xịt của tro bụi bom đạn. Nhưng trước sự ác liệt ấy, ông và đồng đội chưa bao giờ nao núng, bởi ông hiểu rằng tiền tuyến đang rất cần những chuyến hàng này.

"Đêm Kép khét nồng mùi thuốc súng

Màu xám bom rơi phủ kín đường

Tay vẫn vững vàng bên kho bãi

Cho chuyến hàng đi, trọn nghĩa thương."

Ngày 30/4/1967 đã trở thành một ký ức không thể nào quên trong tâm trí ông. Lúc 8 giờ 30 phút sáng, khi đội của ông đang điều tiết xe tại cầu sông Thương thì máy bay địch bất ngờ ập tới thả bom. Trong tình thế hiểm nguy, ông tôi cùng đồng đội chỉ có ý nghĩ duy nhất: phải cứu đoàn xe quân sự, bảo vệ số hàng hóa quan trọng.

Giữa mưa bom, ông là người cuối cùng rút lui để chắc chắn mọi thứ đã an toàn. Và rồi, một tiếng nổ xé trời, ông ngã xuống, bị đất đá vùi lấp trong bóng tối mịt mùng. Giây phút ấy, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như một tờ giấy. Nhưng điều kỳ diệu đã đến, chính tình đồng đội thiêng liêng đã đào bới đống đổ nát để đưa ông trở về từ lòng đất mẹ.

"Đất đá vùi thân, hồn chẳng tắt

Đồng đội tìm nhau giữa khói mờ

Nợ nước chưa tròn, chân chưa mỏi

Sống lại cùng nhau viết tiếp thơ."

Vết thương ở chân khiến ông phải điều trị. Dù vết thương còn chưa lành hẳn, chỉ chưa đầy một tháng sau, nội tôi đã vội vàng xin trở lại đơn vị để tiếp tục chiến đấu. Với ông, việc được đứng trong hàng ngũ, được bảo vệ từng cân gạo, viên đạn vào Nam là một vinh dự lớn lao. Ông tôi từng tâm niệm: "Dù bị thương hay không, ông cùng đồng đội vẫn cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ và không sợ hãi bất cứ điều gì". Tinh thần ấy chính là ngọn lửa sưởi ấm những đêm đông trực chiến, là sức mạnh để vượt qua mọi gian khổ.

Bây giờ, khi đã bước ra khỏi cuộc chiến, khi đất nước đã hòa bình, ông tôi thường hội ngộ cùng những người đồng đội cũ, say sưa ôn lại những kỷ niệm của một thời "hoa lửa" - một thời mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, nhưng lòng quả cảm và lòng yêu nước thì luôn rực cháy, luôn “tận trung với Đảng, tận hiếu với dân”.

Cuộc hội ngộ của những người đồng đội cũ.

Nhìn vào ánh mắt rực sáng của ông, tôi hiểu rằng thời "hoa lửa" ấy chưa bao giờ tắt. Nó vẫn luôn cháy âm ỉ trong trái tim người lính già, nhắc nhở thế hệ chúng tôi về giá trị của hòa bình và lòng tận tụy với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn