Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Lời kể của người từng đứng gác nơi biên cương

Tuyên Quang18/08/2026Xã Đồng Văn (Đoàn xã Đồng Văn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Lời kể của người từng đứng gác nơi biên cương – ông Sùng Mí Chứ

“Có những chuyện đã qua hàng chục năm, nhưng mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn không thể quên…”

Đó là lời tâm sự của ông Sùng Mí Chứ, sinh năm 1960, khi kể về những năm tháng tuổi trẻ của mình – những năm tháng gắn với nhiệm vụ bảo vệ biên giới Việt – Trung.

15 tuổi đã khoác lên mình trách nhiệm bảo vệ biên cương

Năm 15 tuổi, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông Sùng Mí Chứ đã tham gia lực lượng dân quân để cùng mọi người bảo vệ biên giới.

Ngày ấy, cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng nơi biên giới luôn cần những người sẵn sàng làm nhiệm vụ. Ông cùng đồng đội thường xuyên chốt gác, tuần tra, tiếp tế và vận chuyển, ngày cũng như đêm.

Tuổi trẻ của ông không gắn với những ngày tháng bình yên như nhiều người khác. Thay vào đó là những cung đường tuần tra, những điểm chốt và những nhiệm vụ luôn tiềm ẩn nguy hiểm.

Ông cứ thế cùng đồng đội bám nhiệm vụ qua từng năm tháng.

Tiếng nổ giữa những năm tháng chiến tranh

Năm 1980, một sự việc xảy ra tại khu vực Pải Lủng đã trở thành ký ức mà ông không thể nào quên.

Hôm ấy, ông Chứ cùng hai đồng chí đang làm nhiệm vụ thì bất ngờ nghe một tiếng nổ rất lớn.

Không kịp suy nghĩ nhiều, ông cùng hai đồng chí và một cán bộ trưởng ban nhanh chóng chạy đến hiện trường.

Trước mắt họ là một cảnh tượng đau lòng. Một chiếc xe chở người, được ông nhớ lại là xe buýt, đã cán phải mìn được đặt trên đường. Khi mọi người đến nơi, chiếc xe gần như đã bị phá hủy hoàn toàn.

Trong lúc kiểm tra hiện trường, mọi người phát hiện bên lề đường có một tệp tài liệu.

Không ai nghĩ rằng thứ tưởng như vô hại ấy lại là một cái bẫy.

Mọi người tiến lại gần để xem xét. Một đồng chí đi trước, ông Chứ đi phía sau.

Rồi một tiếng nổ khác vang lên.

Người đồng chí đi trước ông bị thương rất nặng và mất cả hai chân. Ông Chứ cũng bị thương nặng ở một bên mặt và nhiều nơi trên cơ thể. Hai người đi phía sau cũng bị thương, nhưng nhẹ hơn.

Đó là khoảnh khắc mà ông Chứ không bao giờ quên được.

Mất đi một bên mắt, nhưng không mất đi ý chí

Sau vụ việc, ông cùng đồng đội được đưa về Bệnh viện Đồng Văn cấp cứu.

Do vết thương quá nặng, ông tiếp tục được chuyển xuống bệnh viện tuyến tỉnh để điều trị và phẫu thuật phần mắt.

Ông điều trị khoảng 12 ngày tại Hà Giang.

Nhưng sau những ngày điều trị ấy, ông phải nhận một mất mát lớn: ông mất một bên mắt phải.

Một bên mắt mất đi, những vết thương trên cơ thể vẫn còn đó, nhưng với ông, nhiệm vụ và trách nhiệm với quê hương vẫn chưa kết thúc.

Sau khi trở về, ông tiếp tục tham gia hoạt động trong lực lượng  thêm khoảng hai năm rồi mới nghỉ.

Những năm tháng không thể quay trở lại

Giờ đây, khi đã nhiều năm trôi qua, những người trẻ ngày ấy đều đã già. Những cung đường tuần tra năm xưa cũng đã đổi khác. Nhưng những ký ức về thời hoa lửa vẫn còn ở lại.

Với ông Sùng Mí Chứ, đó không chỉ là câu chuyện của riêng mình. Đó còn là câu chuyện về những người đồng đội đã cùng ông đứng gác, cùng đi tuần tra, cùng vận chuyển, tiếp tế và cùng đối mặt với hiểm nguy.

Có những người đã mang thương tích suốt đời.

Có những người đã phải đánh đổi một phần cơ thể.

Và cũng có những ký ức dù đã qua hàng chục năm vẫn không dễ gì quên được.

Nhắc lại những năm tháng ấy, ông Chứ không kể về mình như một người hùng. Ông chỉ bình dị kể lại những gì mình đã trải qua.

Nhưng chính sự bình dị ấy lại khiến câu chuyện càng trở nên đáng trân trọng.

Bởi tuổi trẻ của một thế hệ đã từng được gửi lại nơi biên cương.

Họ đã đứng gác, tuần tra, vận chuyển, tiếp tế và làm nhiệm vụ trong những năm tháng đầy gian khó, để rồi hôm nay, khi nhìn lại, những vết thương trên cơ thể vẫn là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đã sống hết mình vì quê hương.

Câu chuyện của ông Sùng Mí Chứ nhắc chúng ta rằng: bình yên hôm nay không tự nhiên mà có. Đằng sau sự bình yên ấy là biết bao mồ hôi, nước mắt, những mất mát và sự cống hiến thầm lặng của những con người đã từng đứng nơi tuyến đầu bảo vệ quê hương.

Và câu chuyện của ông – một người dân quân năm 15 tuổi, một người từng bị thương trong khi làm nhiệm vụ và mang theo thương tích suốt đời – sẽ mãi là một ký ức đáng trân trọng về một thời hoa lửa nơi biên cương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn