CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – GÁNH GẠO QUA NHỮNG NẺO ĐƯỜNG NÚI
Bà Đặng Thị Hành, sinh năm 1960, tham gia dân công hỏa tuyến năm 1979 tại huyện Bắc Mê, tỉnh Hà Giang. Khi ấy, bà mới mười chín tuổi – cái tuổi của những ước mơ và khát vọng tuổi trẻ. Nhưng trong hoàn cảnh đất nước cần sức người, sức của cho nhiệm vụ bảo vệ biên cương, bà cùng nhiều thanh niên địa phương đã tình nguyện góp sức nơi tuyến sau.
Nhiệm vụ của bà là gánh gạo phục vụ bộ đội.
Nghe chỉ hai chữ “gánh gạo” tưởng như một công việc bình thường, nhưng trong những năm tháng gian khó ấy, mỗi chuyến gạo đến được nơi cần thiết đều chứa đựng biết bao công sức. Đường sá vùng cao Hà Giang khi đó còn khó khăn, nhiều nơi chỉ là những con đường mòn men theo sườn núi. Dốc cao, đường trơn, mưa rét và những chặng đường dài là thử thách thường trực đối với những người dân công hỏa tuyến.
Trên vai là đôi quang gánh nặng trĩu, bà Hành cùng mọi người nối nhau đi qua những cung đường núi. Mỗi bước chân phải thật chắc, bởi chỉ một lần trượt ngã giữa đường dốc cũng có thể khiến cả người và gạo đổ xuống. Mệt thì dừng lại lấy sức, rồi lại tiếp tục lên đường. Bởi ai cũng hiểu rằng phía trước, những người lính đang cần từng cân gạo cho những ngày làm nhiệm vụ.
Có những chuyến đi bắt đầu từ khi trời còn sớm và kết thúc khi bóng tối đã phủ xuống núi rừng. Đôi vai đau nhức vì sức nặng của quang gánh, bàn chân mỏi sau những chặng đường dài, nhưng đoàn dân công vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Người khỏe giúp người yếu, người đi trước chờ người phía sau, cùng nhau vượt qua từng con dốc.
Trong những năm tháng ấy, hậu phương và tiền tuyến dường như không có khoảng cách. Người lính cầm súng nơi phía trước, còn những người dân công như bà Hành âm thầm vận chuyển lương thực phía sau. Không trực tiếp chiến đấu, nhưng mỗi chuyến gạo được chuyển tới nơi an toàn là một phần thiết thực góp vào nhiệm vụ chung.
Tuổi mười chín của bà vì thế mang một dấu ấn rất khác. Đó không chỉ là tuổi trẻ của riêng mình, mà còn là những ngày tháng sống giữa tập thể, chia sẻ gian khó và cùng nhau làm công việc phục vụ bộ đội. Chiếc đòn gánh trên vai, những bao gạo nặng và những con đường núi Bắc Mê đã trở thành những hình ảnh gắn liền với ký ức của một thời tuổi trẻ.
Nhiều năm đã qua, những con đường ở Bắc Mê hôm nay đã đổi khác. Những chuyến gánh gạo năm xưa cũng đã trở thành câu chuyện của quá khứ. Nhưng sự đóng góp của những người dân công hỏa tuyến vẫn là một phần đáng trân trọng trong ký ức về những năm tháng bảo vệ biên cương.
Câu chuyện của bà Đặng Thị Hành không có những chiến công vang dội, cũng không gắn với tiếng súng nơi trận địa. Đó là câu chuyện giản dị về một người con gái tuổi mười chín, đôi vai gánh gạo, bước chân đi qua những con đường núi để tiếp sức cho bộ đội.
Chính từ những con người bình dị như thế, từ từng gánh gạo, từng bước chân và từng ngày lao động đầy trách nhiệm đã góp lại thành sức mạnh của một thời.
Một thời hoa lửa mà trong ký ức của bà Đặng Thị Hành, có lẽ vẫn còn nguyên bóng dáng những đoàn dân công nối nhau trên đường núi Bắc Mê, mang theo trên vai không chỉ là gạo, mà còn là tấm lòng của hậu phương gửi tới những người lính nơi phía trước.



