Cựu chiến binh

Câu chuyện thời hoa lửa Gặp gỡ cựu chiến binh Nguyễn Quang Tung – Người lính mang ký ức không phai

Bắc Ninh03/07/2026Đoàn xã Xuân Cẩm (Đoàn xã Xuân Cẩm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi sáng tháng Bảy, con đường dẫn vào thôn Mai Thượng, xã Xuân Cẩm, tỉnh Bắc Ninh rợp bóng cây, yên bình đến lạ. Ít ai biết rằng, trong ngôi nhà giản dị nằm nép mình giữa khu dân cư ấy, vẫn còn lưu giữ những ký ức hào hùng của một thời bom đạn.

Chúng tôi tìm đến gặp cựu chiến binh Nguyễn Quang Tung, sinh năm 1940. Mái tóc bạc trắng, nhưng ánh mắt ông vẫn ánh lên sự cương nghị của một người từng đi qua chiến tranh. Trên bức tường phòng khách là những tấm bằng khen, huân chương được gìn giữ cẩn thận như minh chứng cho một thời tuổi trẻ hiến dâng cho Tổ quốc.

Nhấp chén trà nóng, ông Tung chậm rãi mở đầu câu chuyện. Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng những ký ức về những năm tháng "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí.

Ông kể, tuổi trẻ của mình gắn liền với những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi Tổ quốc cần, ông cùng hàng triệu thanh niên lúc bấy giờ đã gác lại những ước mơ riêng, tình nguyện lên đường nhập ngũ với niềm tin mãnh liệt rằng đất nước nhất định sẽ thống nhất.

"Ngày ấy, ai cũng nghĩ đơn giản lắm. Đất nước bị chia cắt thì mình phải đi. Có thể hy sinh, nhưng không ai chùn bước", ông xúc động nhớ lại.

Theo lời kể của ông, cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Những cánh rừng Trường Sơn mịt mùng, những trận mưa bom, những lần hành quân xuyên đêm, thiếu lương thực, thiếu nước uống đã trở thành điều quen thuộc. Có những ngày đơn vị chỉ ăn vài nắm cơm vắt, uống nước suối cầm hơi rồi tiếp tục hành quân hàng chục cây số.

Điều khiến ông day dứt nhất không phải là những vết thương trên cơ thể mà là sự hy sinh của đồng đội. Nhiều người vừa hôm trước còn cùng nhau trò chuyện, chia nhau từng điếu thuốc, từng bi đông nước, hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Mỗi lần nhắc đến đồng đội, giọng ông chùng xuống. Đôi mắt đỏ hoe nhìn xa xăm như đang trở về với những cánh rừng năm ấy.

"Chiến tranh đi qua rồi nhưng ký ức thì không bao giờ mất. Tôi còn sống hôm nay là may mắn hơn rất nhiều đồng đội đã nằm lại."

Những năm tháng chiến tranh khép lại, người lính Nguyễn Quang Tung trở về quê hương, tiếp tục xây dựng cuộc sống mới. Không còn tiếng bom rơi, đạn nổ, ông lại cần mẫn lao động, góp sức xây dựng quê hương bằng tất cả nghị lực của một người lính Cụ Hồ.

Ở tuổi ngoài tám mươi, ông vẫn giữ nếp sống giản dị, gần gũi và luôn tích cực tham gia các hoạt động của địa phương. Mỗi dịp gặp gỡ đoàn viên, thanh niên hay học sinh, ông đều sẵn sàng kể lại những câu chuyện chiến trường để thế hệ trẻ hiểu hơn về giá trị của hòa bình hôm nay.

Theo ông, điều đáng quý nhất của thế hệ mình không phải là những tấm huân chương mà là tinh thần đoàn kết, lòng yêu nước và ý chí vượt qua mọi khó khăn vì độc lập, tự do của dân tộc.

"Lớp trẻ hôm nay không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng vẫn phải có trách nhiệm với đất nước bằng cách học tập tốt, lao động tốt và sống có lý tưởng."

Buổi trò chuyện kết thúc khi nắng chiều đã phủ vàng khoảng sân trước nhà. Trên bàn, những tấm ảnh cũ đã ngả màu thời gian vẫn kể câu chuyện về một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Mỗi bức ảnh, mỗi kỷ vật là một mảnh ghép của lịch sử, nhắc nhở thế hệ hôm nay về cái giá của hòa bình.

Rời ngôi nhà nhỏ của cựu chiến binh Nguyễn Quang Tung, chúng tôi mang theo nhiều cảm xúc. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người lính năm xưa vẫn là những "chứng nhân sống" của lịch sử. Họ không chỉ lưu giữ ký ức về một thời hoa lửa mà còn truyền lại cho thế hệ mai sau tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và niềm tin mãnh liệt vào tương lai của dân tộc.

Những câu chuyện của họ sẽ còn được kể mãi, như ngọn lửa không bao giờ tắt trong dòng chảy lịch sử Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn