Người có công giúp đỡ cách mạng

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA GIÁP VĂN KHÔI – NGƯỜI LÍNH TRẺ CỦA QUÊ HƯƠNG CAO XÁ

Liệt sĩ GIÁP VĂN KHÔI sinh năm 1945, quê quán và trú quán tại thôn Cao Xá, xã Cao Xá, huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang. Tháng 9 năm 1966, ông lên đường nhập ngũ, tham gia quân đội trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trước khi hy sinh, ông mang quân hàm Hạ sĩ. Ngày 10 tháng 12 năm 1968, LIỆT SĨ GIÁP VĂN KHÔI đã anh dũng hy sinh tại Mặt trận phía Nam, hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc và thống nhất đất nước.

Bắc Ninh22/01/2026Nguyễn Thị Minh Huệ (xã Tân Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGƯỜI LÍNH TRẺ CỦA QUÊ HƯƠNG CAO XÁ

Cao Xá – vùng quê trung du yên bình của huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang – nơi những hàng tre xanh soi bóng xuống con đường làng quen thuộc, nơi tiếng gà gáy mỗi sớm vẫn vang lên giữa không gian thanh bình. Nhưng đã có một thời, từ mảnh đất ấy, biết bao người con ưu tú đã lên đường ra trận, gửi lại sau lưng tuổi trẻ và những ước mơ đời thường để bảo vệ Tổ quốc. LIỆT SĨ GIÁP VĂN KHÔI là một trong những người con như thế.

GIÁP VĂN KHÔI sinh năm 1945, trong một gia đình nông dân tại thôn Cao Xá. Tuổi thơ của ông gắn liền với những buổi theo cha mẹ ra đồng, những ngày lao động vất vả nhưng đầm ấm nghĩa tình. Lớn lên khi đất nước còn chia cắt, chiến tranh ngày càng lan rộng, ông sớm ý thức được trách nhiệm của một người thanh niên đối với quê hương, đất nước.

Tháng 9 năm 1966, trước tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, GIÁP VĂN KHÔI khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn ông ra đi, con đường làng Cao Xá dường như lặng hơn. Gia đình, người thân, bà con hàng xóm gửi gắm nơi ông niềm tin và hy vọng. Ông ra đi với tâm thế của một người lính trẻ, sẵn sàng chấp nhận gian khổ, hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Trong môi trường quân đội, GIÁP VĂN KHÔI nhanh chóng thích nghi với kỷ luật nghiêm ngặt và điều kiện sinh hoạt khắc nghiệt. Ông luôn chấp hành nghiêm mệnh lệnh, chăm chỉ rèn luyện, hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao. Với tinh thần trách nhiệm và ý chí kiên cường, ông được phong quân hàm HẠ SĨ. Dù cấp bậc không cao, nhưng trong lòng đồng đội, ông là người lính chân thành, gan dạ và giàu tinh thần đồng chí.

Sau thời gian huấn luyện, GIÁP VĂN KHÔI được điều động vào MẶT TRẬN PHÍA NAM – nơi chiến tranh diễn ra ác liệt nhất. Những cánh rừng rậm rạp, những con đường hành quân gian nan, bom đạn kẻ thù trút xuống không ngừng đã thử thách ý chí của người lính trẻ. Trong hoàn cảnh ấy, ông vẫn vững vàng bám trụ, không quản ngại khó khăn, hiểm nguy.

Giữa những giờ phút nghỉ ngơi hiếm hoi, GIÁP VĂN KHÔI thường nhắc đến quê nhà Cao Xá – nơi có cha mẹ, người thân đang ngày đêm mong tin. Chính tình yêu quê hương đã trở thành nguồn động viên lớn lao giúp ông vượt qua những tháng ngày khốc liệt nơi chiến trường.

Ngày 10 tháng 12 năm 1968, trong một trận chiến ác liệt tại MẶT TRẬN PHÍA NAM, HẠ SĨ GIÁP VĂN KHÔI đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Ông ngã xuống khi tuổi đời mới 23, để lại phía sau bao ước mơ còn dang dở. Sự hy sinh của ông đã góp phần bảo vệ trận địa, bảo vệ đồng đội và tiếp thêm sức mạnh cho những người lính còn tiếp tục chiến đấu.

Tin ông hy sinh được báo về Cao Xá trong nỗi đau nghẹn ngào. Cả làng lặng đi. Gia đình mất đi người con, người em thân yêu; quê hương mất đi một người con ưu tú. Từ đó, tên LIỆT SĨ GIÁP VĂN KHÔI được khắc ghi trang trọng trên bia tưởng niệm, trở thành biểu tượng cho lòng yêu nước và tinh thần hy sinh cao cả của thế hệ thanh niên Cao Xá.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, quê hương Cao Xá ngày càng đổi mới, cuộc sống ấm no, hạnh phúc hơn. Nhưng trong mỗi mùa tri ân, mỗi dịp thắp nén hương tưởng nhớ, người dân nơi đây vẫn nhắc đến GIÁP VĂN KHÔI với tất cả sự trân trọng và biết ơn.

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA của LIỆT SĨ GIÁP VĂN KHÔI là câu chuyện về một người lính trẻ bình dị nhưng kiên cường, đã hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân cho Tổ quốc. Máu xương của ông và bao liệt sĩ khác đã làm nên hòa bình hôm nay, để các thế hệ mai sau mãi mãi ghi nhớ và tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn