CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA GIÁP VĂN LÀ – NGƯỜI CON CAO XÁ
Liệt sĩ Giáp Văn Là sinh năm 1943, quê quán và trú quán tại thôn Cao Xá, xã Cao Xá, huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang. Tháng 8 năm 1964, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông lên đường nhập ngũ khi vừa tròn đôi mươi. Trước khi hy sinh, ông mang quân hàm Hạ sĩ. Ngày 17 tháng 01 năm 1968, trong một trận chiến ác liệt tại Minh Hóa – Quảng Bình, ông đã anh dũng hy sinh, để lại tuổi xuân nơi chiến trường, hóa thân vào đất mẹ, góp phần viết nên trang sử bi hùng của dân tộc Việt Nam trong những năm
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGƯỜI CON CAO XÁ
Quê tôi – Cao Xá, một vùng đất trung du của huyện Tân Yên, Bắc Giang – nơi những rặng tre xanh rì rào trong gió, nơi dòng sông nhỏ lặng lẽ chảy qua bao thế hệ. Trên mảnh đất yên bình ấy, có một người con đã ra đi và mãi mãi không trở về, nhưng tên tuổi ông vẫn còn sống mãi trong ký ức của làng quê: liệt sĩ Giáp Văn Là.
Ông sinh năm 1943, trong một gia đình nông dân thuần phác. Tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng đồng, với những buổi chăn trâu thả diều, với tiếng mẹ gọi về khi chiều buông xuống sau lũy tre làng. Lớn lên trong cảnh đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ông sớm thấu hiểu nỗi đau mất nước, nỗi nhọc nhằn của người dân quê mình khi bom đạn kẻ thù trút xuống.
Tháng 8 năm 1964, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, chàng trai Giáp Văn Là khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi đã tình nguyện khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn ông đi, làng Cao Xá nhỏ bé như lặng đi. Mẹ ông đứng tựa cửa, đôi mắt đỏ hoe nhưng không khóc thành tiếng. Bà chỉ dặn con một câu giản dị:
“Đi cho trọn nghĩa với nước non, con nhé.”
Trong quân ngũ, ông Là là một người lính cần mẫn, kỷ luật, luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Đồng đội kể lại rằng ông ít nói, nhưng sống rất tình cảm, luôn nhường phần khó về mình. Những đêm hành quân trong rừng sâu, ông thường lấy trong ba lô ra lá thư nhà đã sờn góc, đọc lại rồi cẩn thận gấp vào, như để giữ hơi ấm của quê hương bên mình giữa bom đạn chiến tranh.
Trước khi hy sinh, ông mang quân hàm Hạ sĩ – một cấp bậc không cao, nhưng chứa đựng cả quá trình rèn luyện, phấn đấu và cống hiến không mệt mỏi của một người lính trẻ. Đơn vị của ông chiến đấu tại chiến trường Minh Hóa – Quảng Bình, nơi được mệnh danh là “tọa độ lửa”, ngày đêm hứng chịu bom đạn của kẻ thù nhằm cắt đứt tuyến chi viện chiến lược cho miền Nam.
Ngày 17 tháng 01 năm 1968, trong một trận chiến ác liệt, khi đang làm nhiệm vụ, Hạ sĩ Giáp Văn Là đã anh dũng hy sinh. Ông ngã xuống giữa đại ngàn Trường Sơn, khi mùa xuân đang đến rất gần. Tuổi 25 của ông dừng lại nơi chiến trường khốc liệt, để đổi lấy sự bình yên cho Tổ quốc, cho những mùa xuân sau này của dân tộc.
Ngày tin hy sinh báo về quê, bầu trời Cao Xá như thấp xuống. Người mẹ già ngồi lặng bên hiên nhà, tay run run cầm tờ giấy báo tử. Không tiếng khóc xé lòng, chỉ có những giọt nước mắt âm thầm rơi xuống mảnh sân đất, thấm vào lòng quê hương. Từ đó, trong làng có thêm một liệt sĩ, trong gia đình có thêm một nỗi đau không bao giờ nguôi.
Năm tháng trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, quê hương Cao Xá ngày nay đổi thay từng ngày. Những con đường bê tông sạch đẹp, tiếng cười trẻ thơ vang lên rộn rã. Nhưng giữa cuộc sống yên bình ấy, hình ảnh người lính trẻ Giáp Văn Là vẫn luôn hiện hữu – trong bia đá khắc tên liệt sĩ, trong những nén hương ngày giỗ, và trong câu chuyện được các thế hệ nhắc lại như một lời nhắc nhở về sự hy sinh cao cả.
Ông và biết bao liệt sĩ khác đã gửi trọn tuổi xuân mình cho đất nước, để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình. Câu chuyện thời hoa lửa của liệt sĩ Giáp Văn Là không chỉ là câu chuyện của riêng một con người, mà là biểu tượng cho cả một thế hệ thanh niên Việt Nam – những người đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Và mỗi khi gió thổi qua những rặng tre làng Cao Xá, tôi vẫn tin rằng, ở đâu đó, linh hồn người lính năm xưa đang mỉm cười thanh thản, bởi quê hương ông – đất nước ông – đã và đang nở hoa trong hòa bình.



