Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện thời hoa lửa: Hà My – để biết ơn những ngày bình yên

Câu chuyện thời hoa lửa: Hà My – để biết ơn những ngày bình yên

Thái Nguyên17/04/2026Ngô Việt Chinh (Trường Ngoại ngữ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và Tên: Ngô Việt Chinh

Mã SV: DTF25104306

Lớp: Song ngữ Trung Anh 2

Câu chuyện thời hoa lửa: Hà My – để biết ơn những ngày bình yên

Bài làm

Có những mùa xuân trong lịch sử không trọn vẹn. Tháng 2 năm 1968, khi không khí Tết vẫn còn vương trên những mái nhà, khi hương trầm trên bàn thờ gia tiên chưa kịp tan, khi trẻ con vẫn còn háo hức với quần áo mới và phong bao lì xì, thì ở thôn Hà My, xã Điện Dương, tỉnh Quảng Nam, một buổi sáng đã trở thành ký ức đau đớn nhất của cả một thế hệ. Ngày 25/2/1968, 135 thường dân đã thiệt mạng trong sự kiện sau này được gọi là Thảm sát Hà My. Nhưng với người dân nơi đây, đó không phải là một “sự kiện”, mà là ngày cả làng mất đi người thân, mất đi những tiếng cười, mất đi cả tương lai.

Bà Trương Thị Hú, nay đã ngoài 80 tuổi, vẫn nhớ như in buổi sáng định mệnh ấy. Hai đứa con nhỏ của bà, mới 5 và 7 tuổi, bị bắn chết ngay trong căn nhà của mình. Bà nghẹn ngào hỏi: “Mấy đứa nhỏ có tội gì đâu…”. Một nhân chứng khác từng chia sẻ trên báo Hankyoreh rằng mẹ và em trai của mình đã ngã xuống ngay trước mắt mình trong tiếng súng bất ngờ. Những đứa trẻ sống sót ngày ấy giờ đã bước qua tuổi 60, nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên vẹn, như thể thời gian chỉ trôi trên mái tóc, còn nỗi đau thì đứng yên.

Điều khiến người ta lặng đi không chỉ là con số 135, mà là bối cảnh của nó. Đó là những ngày đầu năm, gần giống như thời điểm hiện tại – khi chúng ta vừa trải qua một cái Tết yên bình, vừa quay lại trường học với những dự định mới. Cũng là mùa xuân, cũng là khoảnh khắc đáng lẽ phải sum vầy. Vậy mà chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, nhiều gia đình ở Hà My đã không còn đủ người để ngồi lại bên mâm cơm. Hàng năm, vào ngày 24 tháng Giêng âm lịch, xóm Tây lại làm giỗ chung cho các nạn nhân. Không phải một gia đình giỗ, mà là cả làng giỗ. Mỗi nén hương thắp lên là một lời gọi tên những người đã khuất, là một lời nhắc rằng ký ức ấy không được phép bị lãng quên.

Nhưng viết về Hà My hôm nay không phải để khơi lại hận thù. Không phải để nuôi dưỡng oán giận giữa những dân tộc. Mà để nhắc chúng ta rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Hòa bình được đánh đổi bằng máu và nước mắt của những con người vô tội. Có những sinh mệnh chưa kịp lớn, chưa kịp sống trọn một đời người. Có những người mẹ mãi mãi không chờ được con khôn lớn. Nếu chúng ta có thể bình thản trở lại trường sau Tết, có thể lo lắng về điểm số, về ước mơ tương lai, thì đó đã là một điều may mắn vô cùng.

Đứng trước khu tưởng niệm Hà My, người ta cúi đầu không chỉ vì đau thương của quá khứ, mà còn vì biết ơn hiện tại. Biết ơn vì đất nước hôm nay không còn tiếng bom rơi đạn nổ. Biết ơn vì trẻ em được đến trường thay vì phải sợ hãi. Biết ơn vì mỗi mùa xuân đến, chúng ta vẫn còn đủ người để quây quần bên mâm cơm gia đình. Những điều tưởng chừng rất bình thường ấy, nếu đặt cạnh buổi sáng tháng 2 năm 1968, mới thấy quý giá biết bao.

Câu chuyện thời hoa lửa của Hà My là một trang sử đau. Nhưng từ nỗi đau ấy, thế hệ hôm nay học được cách sống chậm lại, biết trân trọng hơn từng khoảnh khắc bình yên, biết yêu thương nhiều hơn và có trách nhiệm gìn giữ hòa bình. Ký ức ấy không nhằm kéo chúng ta về quá khứ trong thù hằn, mà để nhắc rằng không một “Hà My” nào khác được phép tái diễn ở bất cứ nơi đâu trên thế giới này.

Và có lẽ, điều ý nghĩa nhất khi nhắc về Hà My chính là thế này: chúng ta đang được sống trong hòa bình – một món quà vô giá được đánh đổi bằng những mất mát mà không gì có thể bù đắp. Vì thế hãy biết ơn. Và hãy giữ gìn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn