Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA : HAI NGƯỜI GÁC ĐÈO TRONG ĐÊM GIÓ NÚI

Hưng Yên28/11/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đèo Pha Đin, tháng 7 năm 1953, là nơi ranh giới giữa trời và đất, nơi mây trắng quấn quanh sườn núi từ sáng tới khuya. Con đèo ấy mùa hè vẫn lạnh như mùa đông, gió cứ thổi hun hút qua những vách đá dựng đứng. Đèo dài chỉ hơn bốn mươi cây số, nhưng mỗi mét đất nơi đây trong chiến tranh đều được đổi bằng mồ hôi, máu và cả mạng sống.Đêm 12 tháng 7 năm 1953, khi chiến dịch Tây Bắc đang bước vào giai đoạn gấp rút, hai chiến sĩ trẻ Lê Minh An và Phạm Hoài Lâm được phân công chốt gác tại đoạn cua số 7 — một vị trí hiểm trở nhưng cực kỳ quan trọng. Dưới chân họ là vực sâu hun hút, còn phía sau là con đường mà sáng sớm hôm sau đoàn xe vận tải sẽ đi qua, chở theo hàng trăm kí gạo, thuốc, bông băng và cả thư từ gửi cho bộ đội phía trước.Tầm 9 giờ tối, sương bắt đầu tràn xuống đặc đến mức như có thể đưa tay ra hứng lấy. An kéo cao cổ áo, thở hắt, làn hơi trắng bốc lên trong không khí. Lâm đeo chiếc đèn pin đã bọc giấy dầu để không lọt ra tia sáng nào, miết tay kiểm tra khẩu súng trường.“Đêm nay lạnh hơn mấy đêm trước,” Lâm nói nhỏ.“Đèo này chẳng đêm nào hết lạnh,” An đáp, mắt không rời khỏi con đường mờ mờ dưới lớp sương.Họ quen nhau từ đầu năm — cùng tuổi hai mươi, cùng từ đồng bằng lên núi. An nhanh nhẹn, luôn cười dù trong tình huống nào. Lâm thì ít nói, trầm tính, nhưng bắn súng cực kỳ chắc tay. Hai người được ghép cặp trong phân đội gác đèo, phối hợp với nhau ăn ý đến mức chỉ cần nhìn nhau là hiểu.Gió núi thổi vù vù như muốn xé tung khoảng lặng. Đêm rừng im ắng đến lạ, chỉ có tiếng lá rụng và tiếng đá nhỏ lăn từ sườn dốc xuống.“Đêm im ắng quá,” An nói.Lâm cười nhạt: “Im ắng kiểu này mới đáng sợ.”An biết Lâm nói đúng. Khi địch không bắn pháo, không do thám, nghĩa là chúng đang chuẩn bị cái gì đó.Đến gần 11 giờ đêm, sương dày đến mức cả hai chỉ nhìn thấy nhau cách một mét. An lắng tai nghe, rồi chợt ra hiệu bằng tay. Lâm hạ thấp người, áp sát mặt đất.“Tiếng gì đó dưới dốc,” An thì thầm.Lâm nhắm mắt, tập trung vào âm thanh. Giữa tiếng gió ù ù, có gì đó khác lạ — tiếng đá bị giẫm lên, tiếng kim loại lách cách, rất khẽ nhưng không thể lầm được.Biệt kích.An nhẹ nhàng lùi lại, thì thầm sát tai Lâm:“Chúng nó đang bò lên phía ngầm nước đấy.”

Ngầm nước ấy là điểm yếu của con đường. Nếu địch đặt mìn hoặc phá móng cầu ở đó, đoàn xe sáng mai coi như bị chặn lại giữa rừng. Hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ phía trước có thể sẽ thiếu đạn, thiếu lương ăn.Hai người không được phép mắc sai sót.“Nghe khoảng mấy tên?” Lâm hỏi.“Tầm năm… có thể bảy.”“Chúng mình chỉ có hai người thôi.”“Ở Pha Đin này, hai là đủ,” An nói, giọng chắc nịch.11 giờ 37 phút.Một bóng đen thấp thoáng dưới lớp sương mù. Rồi một bóng nữa. Và thêm bốn bóng nữa nối nhau thành hàng dọc. Đội biệt kích di chuyển lặng như những con mèo rừng.Chúng mang theo cuộn dây mìn dài, loại dùng để cài sát đường. Lâm nghiến răng. “Chúng nó định phá đường thật.”An gật đầu, rồi ra hiệu rút khỏi vị trí. Cả hai trườn nấp sau một phiến đá lớn. Hơi thở của họ ngắt lại, trái tim đập thình thịch nhưng gương mặt không hề run.An nói khẽ:“Đợi chúng vào sâu thêm. Gần chỗ cua thì mới đánh được.”Lâm kiểm tra lựu đạn cài bên thắt lưng. “Một quả thôi hả?”“Hai,” An nhắc, “nhưng chỉ được ném một. Nổ to quá là lộ đường xe.”Lâm gật, hiểu ý ngay. Trên đèo, đánh là phải đánh như mèo vờn chuột — nhanh, gọn, tuyệt đối không gây chú ý quá mức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn