Câu chuyện thời hoa lửa: Hành trình 17 năm 11 tháng của người lính Hoàng Tân Khoa
Giữa những trang sử đỏ thắm của dân tộc, hành trình của cựu chiến binh Hoàng Tân Khoa – người lính Trung đoàn 209, 165, Sư đoàn 9, D25F9 – hiện lên như một ngọn lửa không tắt. Gần 60 năm tuổi Đảng, gần 18 năm trận mạc, ông là minh chứng sống động cho lòng trung kiên của một thế hệ đã hiến trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.
Sinh năm 1943 tại Ý Yên, Ninh Bình, ở tuổi 22 – khi nhiều người đang sống những tháng ngày yên bình nhất – ông Khoa khoác ba lô lên đường, bước vào cuộc chiến dài đằng đẵng. Năm 1965 ông nhập ngũ, và đến đầu năm 1967, ông cùng đồng đội lên tàu vào Nam. Đêm 25/02/1967, đoàn quân dừng chân tại Phủ Lý lúc 4 giờ sáng, rồi từ đó bắt đầu hành quân bộ hơn một tháng trời xuyên Hà Nam – Quảng Bình. Đó là những ngày gió rét cắt da, vai trĩu nặng ba lô, chân phồng rộp, nhưng ý chí thì luôn rực cháy trong tim những chàng lính tuổi mười tám đôi mươi.
Từ Quảng Bình, đơn vị tiếp tục băng qua đường Trường Sơn – con đường huyền thoại mà cũng là con đường của gian khổ tột cùng. Bộ đội đi bộ liên miên nhiều tháng trời, ngày vượt suối băng rừng, tối mắc võng giữa đại ngàn. Có những đoàn phải mất 5 đến 7 tháng mới tới chiến trường. Địch đánh phá dữ dội bằng máy bay và pháo, bom nổ bất kể ngày đêm. Nhưng bi kịch lớn nhất lại đến từ sốt rét rừng – kẻ giết người thầm lặng. Nhiều đồng đội của ông ngã xuống không phải vì đạn bom, mà vì những cơn sốt run bần bật giữa rừng sâu không thuốc men.
Bước chân người lính Hoàng Tân Khoa không chỉ in dấu trên chiến trường miền Nam mà còn tiếp tục in đậm trên đất bạn Cam-pu-chia, nơi ông tham gia nhiệm vụ quốc tế, góp phần giúp nhân dân bạn thoát khỏi thảm họa diệt chủng. Đó là những năm tháng mà mỗi trận đánh, mỗi khoảnh khắc giữa sống – chết càng tôi luyện thêm bản lĩnh và tinh thần thép của người chiến sĩ.
Gần 60 năm đứng trong hàng ngũ của Đảng, ông Hoàng Tân Khoa vẫn luôn khiêm nhường kể lại những năm tháng “hoa lửa” ấy bằng giọng trầm ấm, đôi khi nghẹn lại khi nhớ về đồng đội không trở về. Với ông, chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về tình đồng chí, đồng đội – về những bước chân vượt núi xuyên rừng, về những người lính ngã xuống bên bếp lửa rừng Trường Sơn – vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.
Câu chuyện của ông không chỉ là hồi ức của một đời lính, mà là bài học lớn về lòng yêu nước, về đức hy sinh, về sự bền bỉ kiên trung của thế hệ cha anh. “Câu chuyện thời hoa lửa” xin được trân trọng ghi lại để thế hệ hôm nay và mai sau luôn nhớ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt, bằng tuổi xuân của biết bao người lính – trong đó có cựu chiến binh Hoàng Tân Khoa.



