CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: HẠT CÀ PHÊ DƯỚI GỐC CÂY GIÀ
Mùa mưa năm 1974, tại một điểm cao cheo leo thuộc khu vực Đăk Tô (Kon Tum), tiểu đội của trinh sát viên Đình Long đang bám trụ để quan sát di chuyển của địch. Những cơn mưa rừng Tây Nguyên xối xả kéo dài suốt ngày đêm khiến chiến hào ngập ngụa bùn đất, việc nấu nướng trở nên khó khăn, và những cơn sốt rét rừng cứ luân phiên quật ngã từng người trong tiểu đội.
Hôm ấy, sau khi dứt cơn sốt, Long chống tay bò ra khỏi cửa hầm để hít thở bầu không khí trong lành. Dưới gốc cây cổ thụ lớn ngay sát giao thông hào, anh tình cờ phát hiện mấy quả cà phê chín mọng, đỏ chót đang nép mình sau tán lá dày. Vùng này vốn là những đồn điền cũ bị chiến tranh tàn phá, cây cối hoang hóa nhưng sức sống vẫn vô cùng mãnh liệt.
Long hái những quả cà phê chín, bóc lớp vỏ thịt ngọt lịm bên ngoài để lộ những hạt cứng bên trong. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu. Anh gom lại được một nắm hạt, đem rửa sạch rồi cẩn thận rang khô chúng trên một mảnh tôn nhỏ đặt trên bếp Hoàng Cầm giấu kín khói. Mùi thơm ngai ngái, nồng đượm bắt đầu tỏa ra giữa không gian ẩm ướt của đại ngàn, đánh thức khứu giác của những người lính đang mệt mỏi trong hầm.
Long dùng báng súng giã nhỏ những hạt cà phê vừa rang, rồi pha vào chiếc ca nhôm bằng nước suối đun sôi. Bát nước đục ngầu, sẫm màu bốc hơi nghi ngút được anh chia đều cho anh em trong tiểu đội.
“Nào, mời các đồng chí thưởng thức đặc sản cà phê rừng Trường Sơn!” – Long cười vang, chuyền tay chiếc ca nhôm ấm nóng.
Từng người ngụm một nhấp thử vị đắng ngắt đầu lưỡi, nhưng ngay sau đó là vị ngọt hậu đậm đà lan tỏa khắp vòm họng. Giữa cái lạnh buốt của núi rừng và sự căng thẳng tột độ của chiến dịch sắp mở màn, vị đắng thơm nồng ấy như một liều thuốc kích thích tinh thần kỳ diệu. Đôi mắt những người lính trẻ sáng lên, những tiếng cười nói rôm rả bất chợt vang lên xua tan đi sự u ám của chiến hào.
Ly cà phê dã chiến ngày hôm ấy không chỉ giúp xua đi những cơn buồn ngủ và mệt mỏi, mà còn là một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa chốn chiến trường khốc liệt.
Hòa bình lập lại, Long trở về miền xuôi, mang theo cả dư vị đậm đà của núi rừng Tây Nguyên năm nào. Dù cuộc sống sau chiến tranh còn nhiều bộn bề, lo toan, nhưng mỗi khi nhấp một ngụm cà phê buổi sáng, ký ức về bát nước đắng thơm lừng dưới gốc cây già cùng tình đồng chí keo sơn thuở nào lại ùa về nguyên vẹn trong tâm trí ông, sáng ngời một thời hoa lửa.



