CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: HẠT CƠM SẤY DƯỚI GÓC HẦM Y TẾ
Mùa khô năm 1973, tại một trạm phẫu thuật dã chiến ẩn mình dưới những vòm đá vông ở vùng núi Tây Ninh, công việc cứu chữa thương binh diễn ra ngày đêm không ngơi nghỉ. Sự thiếu thốn lương thực trầm trọng cùng nguồn nước ngọt vô cùng khan hiếm khiến những bữa ăn của đội ngũ y bác sĩ và thương binh chỉ còn vỏn vẹn vài thìa bột sắn luộc hoặc cháo loãng.
Trong kíp y tá có nữ điều dưỡng trẻ tên Phương, quê ở Hà Nội. Nhìn những chiến sĩ vừa trải qua ca phẫu thuật căng thẳng, mặt tái nhợt vì đói và mất máu, Phương luôn trăn trở tìm cách làm sao để bồi bổ cho anh em.
Một hôm, trong đợt tiếp phẩm hiếm hoi từ tuyến sau chuyển đến, trạm nhận được mấy bao tải gạo sấy khô – loại lương thực dự trữ đặc biệt dành riêng cho các đơn vị đặc công và trinh sát hành quân dài ngày. Gạo đã được nấu chín rồi sấy khô kiệt nước thành từng hạt cứng ngắc, nhẹ tênh, khi ăn chỉ cần ngâm nước hoặc rang lên.
Phương nảy ra ý định dùng số gạo sấy ít ỏi ấy để nấu một nồi cháo đặc pha chút đường cát quý giá cho các thương binh nặng. Cô cẩn thận đong từng bơ gạo, nhặt sạch những hạt sạn nhỏ rồi bắc chiếc bếp than mini giấu khói ở góc hầm.
Nhưng khi nồi cháo vừa sôi bỗng một tiếng máy bay trinh sát réo gọi trên đầu, tiếp theo là tiếng pháo kích từ căn cứ địch dội xuống gần khu vực trạm xá. Lệnh báo động vang lên gấp gáp. Các y bác sĩ phải khẩn trương chuyển thương binh xuống hầm sâu hơn.
Giữa lúc hỗn loạn, Phương không quản hiểm nguy, quay lại góc hầm cũ để ôm lấy nồi cháo đang đậy kín nắp. Khi cô ôm nồi cháo chạy về phía hầm trú ẩn an toàn, mảnh đạn pháo găm chi chít vào vách đất phía sau, làm văng tung tóe đất cát lên người cô.
Ngồi trong căn hầm ngập ánh đèn pin mờ ảo, Phương mở nắp nồi. Hơi nước ấm áp tỏa ra mang theo mùi thơm phức của gạo sấy quyện với chút ngọt ngào của đường. Cô cẩn thận múc từng thìa cháo ấm bón cho chiến sĩ phẫu thuật vừa tỉnh lại sau cơn mê. Cảm giác ấm nóng lan tỏa khắp lồng ngực, đôi mắt người lính trẻ rưng rưng nhìn người nữ y tá dũng cảm với mái tóc đẫm mồ hôi và bụi đất.
Bát cháo gạo sấy giữa bom đạn ngày hôm ấy không chỉ tiếp thêm nguồn năng lượng quý giá giúp thương binh vượt qua lằn ranh sinh tử, mà còn là biểu tượng đẹp đẽ của tình đồng chí, lòng nhân ái và sự tận tụy hy sinh thầm lặng của những chiến sĩ áo trắng nơi tuyến lửa.
Hòa bình lập lại, Phương tiếp tục gắn bó với ngành y cứu người cho đến ngày về hưu. Trong ký ức của bà, hương thơm của nồi gạo sấy năm nào dưới góc hầm chiến trường Tây Ninh vẫn mãi là một hoài niệm thiêng liêng, nhắc nhở về một thời hoa lửa hào hùng, nơi tình người luôn nở hoa rực rỡ ngay giữa lòng giông bão chiến tranh.



