CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: HẠT GẠO NGHĨA TÌNH TRÊN ĐẤT LỬA
Mùa khô năm 1968, tại vùng đất lửa Quảng Trị, chiến sự diễn ra vô cùng ác liệt. Đại đội thông tin của chú Lê Văn Thìn được giao nhiệm vụ bám trụ tại một bản nhỏ ven sông để giữ vững mạch máu liên lạc về sở chỉ huy. Bấy giờ, lương thực cạn kiệt, rau rừng đã hái hết, gạo trong gùi của các anh chỉ còn lại nhúm nhỏ nấu loãng thành cháo để động viên nhau qua ngày.
Đúng lúc cái đói và sự mệt mỏi vây bọc, một buổi chiều mưa bom bão đạn vừa dứt, bà con trong bản – dù nhà cửa đã tan hoang sau những trận càn – vẫn lầm lũi lội bùn mang sang cho bộ đội một nồi sắn luộc và dăm củ khoai lang giấu kín trong vạt áo mưa. Cụ mế già tóc bạc phơ, tay run run nắm lấy bàn tay chai sạm của chú Thìn, nghẹn ngào nói: "Các chú cứ đánh giặc giữ làng, cái ăn bà con còn lo được. Miễn là bộ đội mạnh khỏe để qua trận này."
Nhưng rồi, bi ập đến ngay sau đó. Đêm hôm ấy, khi địch phát hiện ra đài thông tin, một trận pháo kích dữ dội dội xuống bản. Cụ mế cùng vài người dân vì lo cho kho đạn và chỗ ẩn nấp của bộ đội đã bị thương nặng trong lúc chạy trú ẩn. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, cụ mế vẫn thiêm thiếp dặn dò mọi người nhường nốt ít lương thực còn sót lại cho các chú bộ đội đang làm nhiệm vụ quan trọng.
Những giọt nước mắt hòa lẫn với khói bom cay xè đã rơi trên gò má những người lính trẻ. Đêm ấy, bên ánh lửa bập bùng của căn hầm chữ A, các anh thề với lòng mình sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ từng tấc đất quê hương, để đền đáp lại nghĩa tình sâu nặng của nhân dân.
Hòa bình về, chú Thìn cùng những đồng đội may mắn sống sót năm xưa vẫn thường xuyên trở lại mảnh đất Quảng Trị ấy. Gặp lại những người con của bản làng ngày trước, họ lại ôm nhau rưng rưng nhớ về một thời hoa lửa – nơi tình quân dân đã trở thành bức tường đồng sức mạnh giúp dân tộc vượt qua những năm tháng khốc liệt nhất của lịch sử.



