CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: HẠT GIỐNG LÚA TRONG ĐÁY BA LÔ
Mùa xuân năm 1974, tại một khu rừng già thuộc chiến trường miền Đông Nam Bộ, tiểu đội của anh lính trẻ Ba Đạt nhận nhiệm vụ dựng trạm tăng da sản xuất để tự túc lương thực cho thương binh. Giữa vùng đất bị bom đạn cày xới, cỏ tranh mọc ngập đầu và chất độc hóa học làm hoang hóa cả một vùng rộng lớn, việc tìm kiếm nguồn thức ăn xanh để bồi bổ cho anh em vô cùng khó khăn.
Trước ngày vượt Trường Sơn vào Nam, bà ngoại của Đạt ở quê nhà Nam Định đã nhét lén vào đáy ba lô của cháu một bọc vải nhỏ được khâu kín nhiều lớp. Đạt chỉ nghĩ đó là ít ruốc hoặc dăm chiếc kẹo bột bà chuẩn bị cho đường dài. Nhưng khi mở ra dưới ánh đèn dầu trong hầm, anh bất ngờ phát hiện bên trong không phải là đồ ăn, mà là một nhúm hạt giống lúa nếp cái hoa vàng – thứ đặc sản quê hương thơm ngát – cùng một mẩu giấy nhỏ viết tay run run của người bà: "Gửi cháu ngoan của bà. Mang vào trong ấy, hễ có mảnh đất nào yên tĩnh thì gieo xuống, để dù ở đâu cũng thấy hồn quê hương bên mình con nhé".
Giữa chốn chiến trường bom đạn ngập trời, nhúm hạt giống bé nhỏ ấy bỗng trở thành một bảo vật thiêng liêng. Đạt nâng niu bọc vải trên tay, sống lưng nghẹn lại vì xúc động. Anh quyết tâm thực hiện tâm nguyện của bà.
Mấy ngày sau, tận dụng một khoảng đất trống sau hầm phẫu thuật được che khuất bởi tán lá rừng, Đạt cặm cụi cuốc từng tấc đất cứng nhắc, nhặt sạch từng mảnh bom mìn vỡ vụn. Anh dùng nước từ chiếc bình tông cá nhân chắt chiu từng giọt để làm ẩm đất, rồi cẩn thận gieo từng hạt lúa nếp quê hương xuống lòng đất mẹ phương Nam.
Ngày qua ngày, dưới sự chăm chút tỉ mẩn của Đạt và các thương binh đang phục hồi sức khỏe, mầm xanh nhỏ bé bắt đầu đâm chồi, vươn lên mạnh mẽ giữa vùng đất khốc liệt. Những chiếc lá lúa xanh mướt đu đưa theo gió ngàn, gợi nhắc cho những người lính xa quê về cánh đồng lúa chín vàng óng ả nơi bình yên xứ Bắc. Dù số lượng lúa không nhiều để đủ nấu một nồi xôi lớn, nhưng hình ảnh mầm lúa xanh vươn lên từ khói lửa chiến tranh đã trở thành nguồn sống, thắp lên niềm tin mãnh liệt về một ngày mai hòa bình, sum họp.
Hòa bình lập lại, Đạt may mắn trở về quê hương với đôi chân vẹn nguyên, mang theo những kỷ niệm không thể nào quên của thời hoa lửa. Nhúm hạt giống ngày ấy nay đã hóa thành những mùa vàng no ấm trên quê hương, nhưng câu chuyện về mầm lúa nếp trong đáy ba lô năm nào vẫn mãi là khúc ca đẹp đẽ về tình cảm gia đình và khát vọng sống bất diệt của người lính Cụ Hồ.



