Câu chuyện thời hoa lửa: Hạt giống mang từ chiến trường về
Năm 1973, tại một vùng căn cứ ở Đồng Nai, có một chiến sĩ trẻ tên Đức. Trước khi lên đường nhập ngũ, cha anh – một người nông dân quanh năm gắn bó với ruộng vườn – đã trao cho anh một túi vải nhỏ đựng vài hạt giống bầu.
Cha anh nói:
“Mang theo đi con. Đến đâu có đất, có nước thì gieo xuống. Để nhớ rằng dù chiến tranh có khốc liệt đến đâu, sự sống vẫn tiếp tục nảy mầm.”
Đức luôn giữ túi hạt giống ấy trong ba lô. Một lần, đơn vị dừng chân khá lâu tại một khu rừng thuộc Chiến khu Đ. Bên cạnh con suối nhỏ, anh cùng đồng đội khai hoang một khoảnh đất và gieo những hạt bầu xuống.
Những ngày sau đó, giữa tiếng bom xa xa, những mầm xanh nhỏ bé vẫn vươn lên khỏi mặt đất. Mỗi lần đi công tác về, các chiến sĩ lại ghé tưới nước cho giàn bầu. Dần dần, những dây bầu phủ xanh cả một góc căn cứ.
Khi mùa bầu đến, những trái bầu đầu tiên được hái xuống nấu canh cho thương binh và bộ đội. Ai cũng vui vì giữa chiến tranh gian khổ vẫn có được một bữa ăn đậm hương vị quê nhà.
Một đồng đội đùa rằng:
— Giàn bầu này là “đơn vị hậu cần” đặc biệt nhất chiến khu!
Mọi người cùng cười, còn Đức thì lặng lẽ nhớ đến lời cha dặn ngày tiễn con lên đường.
Sau ngày đất nước thống nhất, Đức trở về quê. Trong chiếc ba lô cũ, anh vẫn giữ lại một ít hạt giống được lấy từ chính giàn bầu năm ấy. Anh mang chúng gieo bên mảnh vườn của gia đình.
Nhiều năm sau, khi con cháu hỏi vì sao ông luôn giữ giống bầu đó, ông kể lại câu chuyện ở chiến khu và nói:
“Bom đạn có thể tàn phá cây cối, nhà cửa, nhưng không thể dập tắt niềm tin của con người. Những hạt giống này nhắc ông nhớ rằng dân tộc mình đã đi qua chiến tranh bằng ý chí sống mãnh liệt như thế.”
Câu chuyện về những hạt giống nơi chiến trường không chỉ nói về sự kiên cường của người lính Đồng Nai trong thời hoa lửa, mà còn là biểu tượng cho khát vọng hòa bình, cho niềm tin vào tương lai và sức sống bất diệt của dân tộc Việt Nam.



