Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - HOÀNG HỮU TƯỜNG

Bắc Ninh05/06/2026Hoàng Thị Huế (Mầm non Nham Biền số 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bố tôi nhập ngũ khi còn rất trẻ, vào những năm biên giới phía Bắc vẫn còn rực lửa. Từ ngày 6/4/1981 đến 25/5/1985, bố công tác tại Tiểu đoàn quân y thuộc Sư đoàn 347, làm nhiệm vụ hậu cần trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc chống lại Trung Quốc.

Tôi lớn lên cùng những câu chuyện bố kể vào những đêm mất điện, cả nhà quây quần bên ngọn đèn dầu leo lét. Bố bảo, chiến tranh không chỉ là tiếng súng, mà còn là những ngày lặng lẽ gùi gạo, tải đạn, khiêng cáng thương binh băng rừng vượt suối. Làm hậu cần cho quân y, bố không trực tiếp cầm súng xung phong, nhưng lại ở rất gần ranh giới sinh tử. Những chuyến chuyển thương giữa mưa pháo, những lần đào hầm dã chiến giữa rừng sâu, và cả những đêm thức trắng nghe tiếng rên khẽ của thương binh vọng ra từ căn hầm đất ẩm lạnh.

Bố kể rằng vùng biên khi ấy khắc nghiệt lắm. Núi đá tai mèo sắc như dao, sương mù dày đến mức đứng cách nhau vài mét đã không nhìn rõ mặt. Lương thực thiếu thốn, rau rừng chan với cơm độn, nước phải chắt chiu từng bi đông. Nhưng điều bố nhớ nhất không phải cái đói, cái rét, mà là tình đồng đội. Những người lính trẻ gọi nhau bằng hai tiếng “anh em” thật giản dị mà ấm áp.

Có lần đơn vị phải sơ tán trạm quân y vì pháo kích bất ngờ. Bố cùng đồng đội cõng thương binh chạy qua con dốc trơn trượt, phía sau là tiếng nổ rung trời. Bố bảo, khi ấy không ai nghĩ đến sợ hãi, chỉ nghĩ làm sao đưa anh em ra khỏi tầm pháo. “Sợ chứ con,” bố từng cười, “nhưng sợ nhất là không kịp cứu người.”

Tôi vẫn nhớ ánh mắt bố mỗi khi nhắc đến những đồng đội đã nằm lại. Ông không kể nhiều về mất mát, chỉ lặng đi một lúc rất lâu. Có những cái tên tôi chưa từng gặp, nhưng nghe quen như người thân trong nhà. Khi tôi và anh chị đã trưởng thành, mong ước được đưa bố mẹ đi đây đi đó nhìn ngắm đất nước đổi mới thanh bình. Nhưng bố nói rằng: “ Cuộc đời bố chẳng muốn đi đâu ngoài quê nhà của bố, mong ước duy nhất được trở lại chiến trường xưa gặp đồng đội, ôn lại kỉ niệm xưa. Được tận mắt thấy sự thay da đổi thịt từ hoang tàn bom rơi đạn vỡ thành những ngôi nhà ấm áp, rừng xanh núi thẳm. Là những điều tốt đẹp nhất mà bố và đồng đội sẵn sàng đánh đổi bằng cả xương máu, rời xa cha mẹ, vợ con để trọn nghĩa với quê hương đất nước”

Bốn năm hơn nơi tuyến lửa đã rèn bố thành người đàn ông trầm lặng và kiên cường. Ngày 25/5/1985, bố rời quân ngũ trở về, mang theo chiếc ba lô sờn cũ và những ký ức không bao giờ phai. Ông hiếm khi nói mình là cựu chiến binh. Với bố, đó chỉ là “quãng đời làm tròn bổn phận”.

Là con gái của bố, tôi lớn lên trong niềm tự hào thầm lặng ấy. Mỗi khi nghe bố kể về ngày xưa ấy dù chẳng có lấy một tấm ảnh cũ chụp cùng đồng đội giữa núi rừng biên giới, tôi luôn nghĩ: có một thời hoa lửa đã đi qua tuổi trẻ của bố. Một thời mà những người lính như ông đã lặng lẽ giữ gìn từng tấc đất quê hương, để hôm nay tôi được sống trong bình yên.

Và tôi hiểu, phía sau sự bình yên ấy là biết bao mồ hôi, nước mắt – và cả những năm tháng không thể nào quên của một thời biên giới đỏ lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn