CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: HOÀNG THỊ HÂN – ĐÓA HOA RỰC RỠ GIỮA "TÚI BOM"
Sinh năm 1948, bà Hoàng Thị Hân thuộc thế hệ thanh niên "ba sẵn sàng" đã dâng hiến những năm tháng thanh xuân đẹp nhất đời người cho mạch máu giao thông Tổ quốc. Ở cái tuổi đôi mươi hừng hực sức trẻ, bà đã chọn dấn thân vào nơi khói lửa, viết nên bản hùng ca về ý chí và lòng quả cảm của người phụ nữ Việt Nam.
Sinh năm 1948, bà Hoàng Thị Hân thuộc thế hệ thanh niên "ba sẵn sàng" đã dâng hiến những năm tháng thanh xuân đẹp nhất đời người cho mạch máu giao thông Tổ quốc. Ở cái tuổi đôi mươi hừng hực sức trẻ, bà đã chọn dấn thân vào nơi khói lửa, viết nên bản hùng ca về ý chí và lòng quả cảm của người phụ nữ Việt Nam.
Năm 1967 - 1968, khi tiếng gọi của tiền tuyến vang lên hào hùng nhất, cô gái trẻ Hoàng Thị Hân vừa tròn 19, 20 tuổi đã hăng hái lên đường gia nhập lực lượng TNXP. Với thế hệ của bà, "thời hoa lửa" là những ngày đêm bám trụ tại các trọng điểm đánh phá ác liệt dọc đường Trường Sơn hay các cung đường huyết mạch miền Trung. Rời quê hương với mái tóc thề và lý tưởng "Đường chưa thông thì tim chưa thể ngừng đập", bà đã sống những ngày tháng hào hùng nhất của cuộc đời mình giữa làn mưa bom bão đạn.
Ký ức của bà Hân gắn liền với tiếng gầm rú của máy bay địch, tiếng cuốc san đường và ánh pháo sáng trắng trời. Nhiệm vụ của đơn vị bà vô cùng vất vả: san lấp hố bom, phá bom nổ chậm và làm "cọc tiêu sống" để dẫn đường cho những đoàn xe chở quân, chở đạn vào miền Nam.
Bà thường kể về những đêm trắng không ngủ, những bữa cơm nắm trộn khói bom, bụi đường nhưng tiếng hát vẫn vang lên át tiếng bom rơi. Giữa gian khổ, thiếu thốn trăm bề và những trận sốt rét rừng hành hạ, chính tình đồng chí "chia ngọt sẻ bùi", sự sẻ chia tấm áo hay bát canh măng rừng đã giúp cô gái trẻ vượt qua lằn ranh sinh tử để giữ vững mạch máu giao thông dân tộc.
Hòa bình lập lại, bà Hoàng Thị Hân trở về đời thường với bản lĩnh được tôi luyện qua lửa đạn. Những vết sẹo thời gian có thể làm bà yếu đi mỗi khi trái gió trở trời, nhưng tinh thần của người TNXP năm xưa chưa bao giờ nguội tắt. Ở tuổi xế chiều, bà vẫn luôn là tấm gương sáng tại địa phương, giáo dục lòng yêu nước và ý chí kiên cường cho thế hệ con cháu.


