Cựu chiến binh

Câu chuyện thời hoa lửa hồi ký – Ông Nguyễn Ngọc Bằng

Những năm tháng của Chiến tranh Việt Nam là thời kỳ mà bom đạn và khói lửa như bủa vây khắp mọi nẻo đường. Ông Nguyễn Ngọc Bằng, người con của làng Đồng Kỵ, tỉnh Bắc Ninh, đã bước vào tuổi thanh niên tràn đầy sức sống khi Tổ quốc gọi tên. Với ông, chiến tranh không chỉ là những trận đánh ác liệt mà còn là hành trình thử thách ý chí, tình đồng đội và tình yêu quê hương.

Bắc Ninh06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Tiếng gọi non sông

Tuổi thơ của ông Bằng gắn liền với những ngày lao động bên cha mẹ trong làng nghề mộc nổi tiếng Đồng Kỵ. Tiếng đục gỗ, mùi nhựa gỗ, những con đường làng yên bình – tất cả trở thành ký ức đẹp, nhưng cũng nhắc nhở ông về quê hương, nơi đáng để bảo vệ.

Khi đất nước bước vào khói lửa, ông nghe theo tiếng gọi non sông. Ngày lên đường nhập ngũ, ông ôm chặt mẹ và nói:

“Con đi rồi, mẹ đừng lo. Con sẽ chiến đấu vì quê hương, vì tất cả chúng ta.”

Ngày ấy, hành trang của ông chỉ là vài bộ quần áo, cuốn sổ nhỏ và một niềm tin sắt đá vào ngày hòa bình.

2. Hành trình gian khổ

Ông Bằng và đồng đội được phân công vượt dãy Trường Sơn vào chiến trường miền Nam. Hành quân trong mưa rừng, qua suối, dưới bom đạn, những ngày tháng ấy đẩy cơ thể và tinh thần của ông tới giới hạn.

Một đêm mưa tầm tã, đơn vị phải trú tạm dưới những tấm bạt ướt sũng. Ông Bằng thắp lửa nhỏ, chia cho đồng đội từng ngụm nước sôi, rồi mở cuốn sổ đọc cho mọi người nghe:

“Nhớ quê hương là để chúng ta mạnh mẽ hơn, không bỏ cuộc giữa rừng sâu.”

Có hôm, một đồng đội vô tình dẫm phải mìn. Trong giây lát, tiếng nổ vang lên, khói bụi mù mịt. Ông Bằng lập tức lao tới, vừa giật dây phá mìn vừa sơ cứu người bạn. Cả đơn vị thoát nạn nhờ bình tĩnh và dũng cảm của ông.

3. Trận đánh ác liệt

Một buổi sáng sớm, khi đơn vị đang hành quân, địch bất ngờ tập kích bằng pháo và bom. Tiếng nổ vang rền, khói lửa bao trùm. Một đồng đội la lên:

“Anh Bằng! Chúng ta phải rút!”

Ông Bằng hô lớn:

“Không được hoảng loạn! Người bị thương trước, phòng thủ chắc, rồi rút theo hàng!”

Trong cơn mưa bom, ông còn cõng một đồng đội bị thương nặng vượt qua vùng nguy hiểm, đôi chân lấm lem máu và bùn. Chính sự bình tĩnh ấy đã cứu sống nhiều đồng đội và giữ vững trận địa quan trọng.

4. Tình đồng đội và quê hương

Những lúc hiếm hoi nghỉ ngơi, ông thường kể về Đồng Kỵ: mái đình cổ kính, những con đường làng quen, tiếng đục gỗ vang vọng. Đồng đội nghe mà như thấy quê hương hiện ra, cảm giác bình yên giữa khói lửa, tiếp thêm nghị lực bước tiếp.

Ông còn luôn nhắc nhở mọi người:

“Chúng ta chiến đấu không chỉ cho bản thân, mà cho tất cả những người ở nhà đang mong đợi chúng ta.”

Cuốn sổ nhỏ luôn bên ông, ghi đầy những dòng tâm sự: nỗi nhớ gia đình, tình yêu quê hương, và niềm tin vào ngày chiến thắng.

5. Ngày hòa bình

Sau nhiều năm gian khổ, ngày Sự kiện 30 tháng 4 năm 1975 đến. Ông Bằng trở về quê hương, mái đình làng vẫn đứng đó, con đường quen vẫn còn. Những đồng đội cũ, giờ đây đều trở về, nụ cười trên môi nhưng ký ức “hoa lửa” vẫn còn đọng trong tim mỗi người.

Ông Bằng biết rằng mọi hy sinh đều xứng đáng, và câu chuyện của ông là minh chứng sống cho tinh thần bất khuất, dũng cảm và tình đồng chí của thế hệ thanh niên Việt Nam. Ngọn lửa ấy vẫn sống mãi, nhắc nhở thế hệ hôm nay trân trọng hòa bình và tiếp nối giá trị cha anh để xây dựng quê hương đất nước giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn