CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA HỒI ỨC CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ HỨA KIM SUA
Trà Vinh – mảnh đất giao thoa giữa ba nền văn hóa Kinh – Khmer – Hoa, nơi những hàng sao cổ thụ chạy dài, nơi tiếng chuông chùa Khmer hòa cùng tiếng ghe thuyền trên dòng Long Bình. Trong suốt hai cuộc kháng chiến, nơi đây từng là vùng chiến sự phức tạp, vừa đô thị, vừa nông thôn, vừa sông nước, vừa rừng rậm.
Bản ghi chép này ghi lại cuộc đời của một người lính Trà Vinh bình dị – Thượng sỹ, cựu chiến binh Hứa Kim Sua, sinh năm 1956. Cuộc đời ông là tấm gương của lớp thanh niên trẻ thời ấy đã cống hiến tuổi thanh xuân của mình để phục vụ Tổ Quốc bảo vệ quê hương thân yêu .
v TUỔI THƠ NƠI THÀNH PHỐ SÔNG NƯỚC
Những năm 60–70 của thế kỷ XX, Tỉnh Cửu Long lúc trước hiện nay là Thành phố Trà Vinh còn nhỏ bé, với những con đường rợp bóng sao dầu: Quang Trung, Phạm Thái Bường, Lưu Cơ… Bên dòng sông Long Bình là chợ Trà Vinh họp sáng, nơi bà con Khmer, Kinh, Hoa mua bán tấp nập.
Trong bối cảnh ấy, cậu bé Hứa Kim Sua sinh năm 1956 lớn lên cùng tiếng gõ mái chèo, tiếng rao hàng, và cả tiếng súng vọng về từ các xã ven.
Gia đình nghèo nhưng nghĩa khí, anh được dạy từ nhỏ rằng:
“Nước mình còn chiến tranh, tụi nhỏ sau này chắc không tránh khỏi chuyện ra trận.”
Không ai ngờ lời nói ấy lại vận vào cuộc đời anh sớm đến vậy.
BƯỚC CHÂN NGÀY NHẬP NGŨ (1979)
Nặm 1979, khi vừa tròn tuổi nhập ngũ, Sua rời Thành phố Trà Vinh. Chiếc ba lô vải, đôi dép cao su làm từ lốp xe, cuốn sổ tay nhỏ – hành trang thanh niên của bao người cùng thời.
Anh được phân về đơn vị tiểu đoàn 9901 đóng quân tại huyện Thô Phong của tỉnh Cửu Long cũ .Sau khi được huấn luyện 3 tháng anh được điều đi qua biên giới CamPu Chia ,đóng quân tại xã Pê Chô .
Qua tâm sự với anh biên giới chống Khmer đỏ , anh nghẹn ngào nói về tác hại của chiến tranh quá khóc liệt làm cho người dân sống khổ sở người thì mất người thân người thì đói .Nên đơn vị của anh quyết tâm càng quét truy đổi các đối tượng phần tử khmer đỏ khiến dân khổ sở vagiúp người dân cải thiện đời sống ổn định kinh tế.
Khi người dân đang ngủ là lúc anh cùng đồng đội hành quân tuần tra canh gác dù trời mưa , đêm lạnh thấu sương nhưng trên người chỉ mang chiếc giày vải dấp trên mình một chiếc tăng mưa ,những tiếng thú rừng gầm rú ban đêm . nhưng lòng các anh vẫn kiên định và đầy nhiệt quyết vì lòng tin của các người dân đặt lên vai và tin tưởng các anh.
Qua gắn bó 2 năm 9 tháng với người dân Campuchia các anh đã để lại những kỷ niệm không bao giờ quên ,với họ các anh là ân nhân là nguồn cảm hứng giúp họ thoát khỏi sự thống trị của khmer đỏ , giúp người dân khôi phục lại kinh tế sau chiến tranh.
NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ THÀNH PHỐ (SAU 1982)
Sau khi từ nước Campu chia về đơn vị ông tiếp tục cống hiến sức mình phục vụ Tổ quốc quê hương cải thiện đời sống cho người dân . Ông xuất ngũ vào năm 1985 không còn bom đạn, ông cống hiến theo cách khác: ông kết nạpĐảng vào 10/11/1997 ,tham gia vào hội cựu chiến binh vào 10/07/1998 qua đó tiếp tục tuyên truyền chính sách pháp luật của Nhà nước cho người dân mình nắm để thực hiện các chính sách làm giào chính đáng không vi phạm pháp luật .Đồng thời ông thường hòa giải xích mích trong xóm, vận động bà con xây dựng nếp sống văn minh đô thị, tham gia phong trào “Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa”.
§ Tấm gương lặng lẽ
Dù ít nói về chiến tranh, nhưng mỗi lần nhắc đến đồng đội đã ngã xuống, ông đều trầm ngâm: “Tui còn sống tới giờ là phước đức. Những người nằm lại nhiều lắm..."
Người lính Hứa Kim Sua không phải là một nhân vật được nhắc đến trong sách sử lớn. Nhưng ở Thành phố Trà Vinh, cuộc đời ông là một phần của lịch sử địa phương – lịch sử được viết bằng: mồ hôi trên bãi bồi sông nước, bằng những bước chân âm thầm trong đêm tối chiến tranh, và bằng cống hiến bền bỉ suốt thời bình.
Những người như ông làm nên bản sắc của mảnh đất Trà Vinh – kiên trì, mộc mạc, thủy chung và đầy nghĩa tình.



