Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA HỒI ỨC CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ LÊ HOÀNG HÙNG

Vĩnh Long20/11/2025Đoàn phường Trà Vinh (Đoàn phường Trà Vinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trà Vinh – mảnh đất giao thoa giữa ba nền văn hóa Kinh – Khmer – Hoa, nơi những hàng sao cổ thụ chạy dài, nơi tiếng chuông chùa Khmer hòa cùng tiếng ghe thuyền trên dòng Long Bình. Trong suốt hai cuộc kháng chiến, nơi đây từng là vùng chiến sự phức tạp, vừa đô thị, vừa nông thôn, vừa sông nước, vừa rừng rậm.

Bản ghi chép này ghi lại cuộc đời của một người lính Trà Vinh bình dị – Thượng úy, cựu chiến binh Lê Hoàng Hùng, sinh năm 1954. Cuộc đời ông là tấm gương của lớp thanh niên miền Tây đã bỏ lại tuổi xuân sau lưng, đi vào lửa đạn để bảo vệ quê hương.

v TUỔI THƠ NƠI THÀNH PHỐ SÔNG NƯỚC

Những năm 50–60 của thế kỷ XX, Thành phố Trà Vinh còn nhỏ bé, với những con đường rợp bóng sao dầu: Quang Trung, Phạm Thái Bường, Lưu Cơ… Bên dòng sông Long Bình là chợ Trà Vinh họp sáng, nơi bà con Khmer, Kinh, Hoa mua bán tấp nập.

Trong bối cảnh ấy, cậu bé Lê Hoàng Hùng sinh năm 1954 lớn lên cùng tiếng gõ mái chèo, tiếng rao hàng, và cả tiếng súng vọng về từ các xã ven.

Gia đình nghèo nhưng nghĩa khí, anh được dạy từ nhỏ rằng:
“Nước mình còn chiến tranh, tụi nhỏ sau này chắc không tránh khỏi chuyện ra trận.”

Không ai ngờ lời nói ấy lại vận vào cuộc đời Hùng sớm đến vậy.

BƯỚC CHÂN NGÀY NHẬP NGŨ (1969)

Ngày 20 tháng 1 năm 1969, khi vừa tròn tuổi nhập ngũ, Hùng rời Thành phố Trà Vinh. Chiếc ba lô vải, đôi dép cao su làm từ lốp xe, cuốn sổ tay nhỏ – hành trang thanh niên của bao người cùng thời.

Anh được phân về đơn vị bộ đội tỉnh Trà Vinh, lực lượng sau này trực thuộc Quân khu. Khu vực hoạt động của đơn vị trải rộng từ Long Đức, phường 8, phường 9, đến các hướng Cầu Ngang – Tiểu Cần.

Địa bàn thành phố khi ấy là vùng giáp ranh chiến lược: có lúc là hậu cần cho bộ đội, có lúc trở thành điểm càn quét ác liệt, có lúc là nơi lực lượng ta dùng để tiếp tế hoặc rút quân.

Đơn vị Hùng phải liên tục hành quân đêm để tránh phi pháo. Ánh trăng miền Tây soi trên các con rạch nhỏ dẫn ra sông Cổ Chiên, nước lấp xấp ngập đến tận thắt lưng. Những căn nhà sàn của bà con Khmer trở thành nơi trú qua đêm an toàn nhất.

TRẬN TUYẾN SÔNG NƯỚC TRÀ VINH (1969–1975)

Bí mật giữa lòng thành phố

Đêm, lực lượng trinh sát thường len lỏi vào khu nội ô Trà Vinh. Họ đi qua những con đường vốn yên bình nhưng trở nên căng thẳng trong thời chiến. Những vị trí địch đóng quân thường nằm gần cơ quan hành chính cũ, bến sông, hoặc các tuyến giao thông trọng yếu.

Hùng thường được giao nhiệm vụ nắm tình hình các chuyến càn, truyền tin cho du kích phường 8, phường 9 và xã Long Đức.

Những lần đối mặt nguy hiểm

Nhiều lần đơn vị bị phục kích khi rút khỏi bìa thành phố. Súng địch nổ liên hồi, luồng sáng pháo sáng rơi loang loáng trên đầu. Đó là những đêm mà nước ngập đến ngực, đỉa bám đầy chân, súng đạn ướt mưa mà vẫn phải vác đồng đội bị thương trên vai.

Trong một trận đánh ven thành phố, khi đồng đội bị thương nằm giữa ruộng lúa, Hùng đã lao ra kéo về tuyến sau. Đó là lần đầu anh cận kề cái chết, nhưng cũng là lần chứng minh bản lĩnh của người lính Thành phố Trà Vinh.

Những năm tháng kiên gan bám đất

Chiến tranh càng kéo dài, khó khăn càng lớn: lương thực thiếu,thuốc men cạn, nhiều đơn vị phải tự trồng khoai trong vườn dừa nước, có khi ăn cơm vắt để hành quân.

Dù vậy, trong quân ngũ, Hùng luôn giữ nụ cười – nụ cười của người lính miền Tây hiền lành mà cứng cỏi.

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ THÀNH PHỐ (SAU 1975)

Sau ngày thống nhất, Hùng tiếp tục phục vụ quân đội, rồi đạt cấp bậc Thượng úy. Khi nghỉ hưu, ông trở lại Thành phố Trà Vinh – nơi đã nuôi dưỡng ông từ những ngày thơ ấu “Cống hiến trong thời bình”

Không còn bom đạn, ông cống hiến theo cách khác: làm tổ trưởng tổ dân phố, rồi đến tổ trưởng tổ tự quản, cuối cùng chi hội phó Cựu chiến binh

Ông hòa giải xích mích trong xóm, vận động bà con xây dựng nếp sống văn minh đô thị, tham gia phong trào “Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa”. Người dân yêu quý gọi ông: “Chú Hùng bộ đội.”

Tấm gương lặng lẽ

Dù ít nói về chiến tranh, nhưng mỗi lần nhắc đến đồng đội đã ngã xuống, ông đều trầm ngâm: “Tui còn sống tới giờ là phước đức. Những người nằm lại nhiều lắm..."

Người lính Lê Hoàng Hùng không phải là một nhân vật được nhắc đến trong sách sử lớn. Nhưng ở Thành phố Trà Vinh, cuộc đời ông là một phần của lịch sử địa phương – lịch sử được viết bằng: mồ hôi trên bãi bồi sông nước, bằng những bước chân âm thầm trong đêm tối chiến tranh, và bằng cống hiến bền bỉ suốt thời bình.

Những người như ông làm nên bản sắc của mảnh đất Trà Vinh – kiên trì, mộc mạc, thủy chung và đầy nghĩa tình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn