Thân nhân liệt sĩ, người có công

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA    “HỒI ỨC NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ CHIẾN TRANH” 

Bắc Ninh03/06/2026Chi đoàn 11A8 – THPT Yên Dũng 1 (Chi đoàn 11A8 – THPT Yên Dũng 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi xin kể lại một trận đánh mà tôi từng nghe ông nội mình thuật lại, như một mảnh ký ức còn vương trong lời kể của người từng đi qua chiến tranh

Ngày ấy, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, tôi mới chỉ là một cậu bé mười hai tuổi. Làng quê nhỏ bên triền sông Đáy vốn yên bình với tiếng gà gáy, tiếng trẻ con nô đùa, bỗng chốc trở thành nơi bom đạn dội xuống. Tôi còn nhớ rõ một trận đánh diễn ra ngay gần làng, mà đến nay mỗi khi nhắm mắt lại, âm thanh của nó vẫn vang vọng trong ký ức.

Chiều hôm đó, trời oi nồng, gió thổi mang theo hơi nóng hầm hập. Ông nội tôi, khi ấy là một chiến sĩ trong đơn vị địa phương, cùng đồng đội ém quân bên triền đồi. Họ đã nhận tin báo có toán lính địch đang tiến về làng, định càn quét, phá hủy hoa màu và bắt bớ dân làng. Ông kể rằng cả đơn vị im lặng, chỉ nghe tiếng ve kêu râm ran, nhưng trong lòng ai cũng căng thẳng như dây đàn.

Khi bóng nắng đã ngả về phía tây, tiếng giày đinh và tiếng nói cười của lính địch vọng lại từ con đường đất đỏ. Ông nội tôi siết chặt khẩu súng trường, mắt dõi theo từng bước chân của chúng. Chỉ huy ra hiệu, loạt súng đầu tiên vang lên, xé toang không gian tĩnh lặng. Địch hoảng hốt, chạy tán loạn, nhưng chúng cũng kịp bắn trả dữ dội. Khói súng mù mịt, đất đá tung lên, tiếng hô “xung phong” hòa cùng tiếng đạn nổ.

Ông kể rằng trong khoảnh khắc ấy, người ta không còn nghĩ đến bản thân, chỉ biết lao lên giữ từng tấc đất, từng mái nhà của dân làng. Có đồng đội trúng đạn, ngã xuống ngay bên cạnh, nhưng những người còn lại vẫn lao lên, vừa bắn vừa hét vang, như để át đi nỗi sợ hãi. Tiếng súng kéo dài suốt mấy giờ, cho đến khi trời sẩm tối. Cuối cùng, địch rút lui, bỏ lại nhiều vũ khí, nhưng phía ta cũng có những người nằm lại, máu thấm đỏ bờ cỏ.

Đêm ấy, cả đơn vị ngồi quanh bếp lửa, ăn vội nắm cơm khô. Ánh mắt ai cũng đỏ hoe, vừa thương xót đồng đội, vừa kiên định hơn bao giờ hết. Ông nội tôi bảo: “Chiến tranh là mất mát, là đau thương, nhưng cũng là nơi ta học được sức mạnh của tình đồng đội, của niềm tin vào ngày mai.” Những lời ấy, tôi nghe đi nghe lại nhiều lần, như một lời nhắc nhở không bao giờ phai.

Sau trận đánh, làng quê tôi vẫn tiếp tục sống trong thiếu thốn. Người dân vừa lo cày cấy, vừa lo đào hầm trú ẩn. Có những bà mẹ mất chồng, mất con, nhưng vẫn gắng gượng nuôi nấng những đứa trẻ mồ côi trong làng. Tình làng nghĩa xóm trở thành chỗ dựa duy nhất, để mọi người cùng nhau vượt qua. Tôi nhớ có lần bà tôi gánh từng gánh khoai ra hầm, vừa run vừa dỗ dành lũ trẻ con đang khóc thét vì tiếng máy bay rền rĩ trên đầu. Những hình ảnh ấy, giản dị mà đau đáu, đã khắc sâu vào tâm trí tôi.

Khi kể lại, ông nội thường dừng một lúc, nhìn xa xăm rồi bảo: “Nếu không có những ngày tháng ấy, ta sẽ chẳng bao giờ hiểu hết giá trị của hòa bình.” Ông muốn thế hệ sau này, những người chưa từng đi qua khói lửa, phải biết trân trọng từng phút giây yên bình. Bởi hòa bình không tự nhiên mà có, nó được đánh đổi bằng máu và nước mắt của biết bao người.

Thông điệp ông gửi gắm thật giản dị: hãy sống tử tế, đoàn kết, và giữ gìn đất nước như giữ gìn chính mái nhà của mình. Đừng để những hy sinh ấy trở thành vô nghĩa. Hãy học cách yêu thương, chia sẻ, và sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống.

Nghe ông kể, tôi hiểu rằng ký ức chiến tranh không chỉ là những trận đánh, mà còn là lời nhắc nhở âm thầm: hòa bình quý giá hơn tất cả. Và thế hệ hôm nay, khi được sống trong yên bình, càng phải biết ơn, càng phải sống sao cho trọn vẹn, để những người đã đi qua khói lửa năm xưa có thể mỉm cười nơi xa xăm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn