Người có công giúp đỡ cách mạng

Câu chuyện thời hoa lửa-huyền thoại sống" tại sóc Bom Bo"

Đồng Nai26/06/2026Vũ Hải Phước (THCS-THPT Lương Thế Vinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng chày Bom Bo trong ký ức tôi

Tôi là Điểu Lên, người con của sóc Bom Bo, xã Đắk Nhau. Năm nay tôi đã ngoài bảy mươi tuổi. Mỗi lần nhìn đàn cháu vui đùa dưới những tán điều xanh mát, lòng tôi lại nhớ về những năm tháng tuổi thơ đầy gian khó, khi quê hương còn chìm trong khói lửa chiến tranh.

Ngày ấy, Bom Bo chỉ là một sóc nhỏ nằm giữa núi rừng bạt ngàn. Người S'tiêng chúng tôi sống chủ yếu bằng làm rẫy, săn bắt và hái lượm. Cuộc sống còn nhiều thiếu thốn nhưng bà con luôn yêu thương, đùm bọc nhau. Mỗi buổi chiều, khói bếp bay lên từ những mái nhà sàn, tiếng cồng chiêng vang vọng khắp núi rừng tạo nên một khung cảnh bình yên mà đến nay tôi vẫn không thể nào quên.

Thế rồi chiến tranh lan đến quê hương. Máy bay gầm rú trên bầu trời, bom đạn cày xới núi rừng, nhiều gia đình phải rời bỏ nơi ở để tìm chỗ trú ẩn. Tuổi thơ của tôi không có nhiều ngày tháng vô tư như bao đứa trẻ khác. Tôi lớn lên cùng tiếng súng, cùng những đêm thấp thỏm lo âu khi nghe tiếng máy bay lượn trên đầu.

Điều làm tôi nhớ nhất là những đêm cả sóc thức trắng giã gạo để kịp gửi cho bộ đội. Tiếng chày vang lên đều đặn giữa màn đêm tĩnh mịch, hòa cùng ánh lửa bập bùng từ những bếp than. Mỗi nhịp chày không chỉ giã nên những hạt gạo trắng mà còn gửi gắm niềm tin và hy vọng vào ngày đất nước được hòa bình. Người già, thanh niên, phụ nữ và cả những đứa trẻ đều góp một phần sức lực của mình. Dù ai cũng mệt, chẳng một ai than phiền.

Khi lớn hơn, tôi cùng thanh niên trong sóc giúp vận chuyển lương thực, dẫn đường và hỗ trợ các lực lượng cách mạng khi cần thiết. Núi rừng Bom Bo khi ấy vừa là mái nhà, vừa là nơi che chở cho biết bao cán bộ, chiến sĩ. Cuộc sống vô cùng gian khổ, nhiều ngày chỉ có củ mài, măng rừng hay sắn để ăn, nhưng mọi người vẫn luôn động viên nhau cố gắng.

Sau ngày đất nước thống nhất, Bom Bo dần thay da đổi thịt. Những con đường đất đỏ ngày nào đã được bê tông hóa. Trẻ em được đến trường, người dân biết áp dụng khoa học vào sản xuất, cuộc sống ngày một no đủ hơn. Chứng kiến quê hương đổi mới từng ngày, tôi cảm thấy những hy sinh của bao thế hệ đi trước hoàn toàn xứng đáng.

Được bà con tin tưởng làm già làng là niềm vinh dự lớn đối với tôi. Tôi luôn nhắc nhở con cháu phải biết đoàn kết, chăm chỉ lao động, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc S'tiêng và biết ơn những người đã hy sinh vì Tổ quốc. Tôi mong tiếng cồng chiêng, những lễ hội truyền thống và tình nghĩa buôn làng sẽ còn mãi với các thế hệ mai sau.

Có nhiều người hỏi tôi điều gì quý giá nhất sau ngần ấy năm. Tôi luôn trả lời rằng đó chính là hòa bình. Hòa bình giúp trẻ em được cắp sách đến trường, giúp người dân yên tâm làm ăn và giúp những cánh rừng Bom Bo lại xanh ngút ngàn như hôm nay. Chỉ những người từng trải qua chiến tranh mới hiểu giá trị của hai chữ ấy lớn lao đến nhường nào.

Giờ đây, tuổi đã cao, sức khỏe không còn như trước, nhưng mỗi sáng thức dậy nhìn quê hương bình yên, tôi vẫn thấy lòng mình ấm áp. Tôi tin rằng thế hệ trẻ hôm nay sẽ tiếp tục viết nên những câu chuyện đẹp bằng tri thức, lòng yêu nước và tinh thần cống hiến. Mong các cháu luôn nhớ rằng cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của cha ông.

Nếu một ngày nào đó tiếng chày Bom Bo chỉ còn vang lên trong những câu chuyện kể, tôi vẫn hy vọng ngọn lửa yêu nước, tinh thần đoàn kết và lòng tự hào về quê hương sẽ mãi cháy trong trái tim của mỗi người con đất Việt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn