CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA HUYỀN THOẠI VÙNG ĐẤT ĐỎ - VÕ THỊ SÁU
Trước ngày 23 tháng 1 năm Nhâm Thìn (tức năm 1952), chị Võ Thị Sáu bị đưa ra Côn Đảo sau bao ngày đêm phải chịu sự tra tấn,giam giữ của bọn giặc trong nơi lạnh lẽo của ngục tù tăm tối. Thân xác chị dường như đã đau đớn tột cùng, cơ thể chị dường như đã chết đi sống lại hàng trăm ,hàng ngàn lần. Song,trong ánh mắt của nữ anh hùng vùng Đất Đỏ không chỉ là sự căm thù mà còn là tinh thần bất khuất,bản lĩnh kiên cường của chiến sĩ cộng sản. Sự kiên trung với một lòng yêu nước nồng nàn ấy,một lần nữa được thể hiện tại phiên toà đại hình khi chị Sáu (khi đó mới 17 tuổi) cất lên hiên ngang mà dõng dạc:
- Yêu nước, chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội.
Bọn giặc Pháp đưa ánh mắt khinh miệt nhìn chị, chúng chỉ nghĩ rằng chị Sáu mới là một nữ thanh niên trẻ tuổi, khờ dại mà đến giây phút cuối đời chẳng nghĩ lấy cho bản thân. Thế nhưng, chúng chẳng hề nghĩ đến người con gái ấy có bản lĩnh cao cả đến nhường nào? Đến khi nhận án tử hình, tinh thần ấy vẫn chẳng hề run sợ. Chị hô to:
- Đả đảo thực dân Pháp! Kháng chiến nhất định sẽ thắng lợi!
Những lời nói ấy như một sự khẳng định. Không chỉ khẳng định đất nước Việt Nam sẽ giành được sự tự do mà còn khẳng định tinh thần thép của nữ anh hùng Võ Thị Sáu.
Rạng sáng ngày 23/1/1952, giữa mùa gió chướng, những cơn sóng dữ dội ập vào bờ, bầu trời u ám, có tiếng hô vang lên từ các trại giam vọng lại:
- Phản đối xử bắn Võ Thị Sáu. Phản đối! Phản đối! Đả đảo thực dân Pháp. Khi đó, tên chúa đảo và thuộc hạ hoảng hốt liền ra lệnh khoá chặt cửa các chuồng giam. Chúng hẳn e sợ tinh thần nhân dân ta, cũng run rẩy trước người con gái vùng Đất Đỏ bởi ý chí kiên cường của chị.Trước giờ hành chính, viên cha đạo đề nghị làm lễ rửa tội cho chị. Song chị từ chối và kiên quyết nói:
- Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp hành chính tôi đây mới có tội.
Kẻ đó liếc chị, trong mắt ánh lên sự tức giận nhưng lại có chút hả hê vì chốc lát thôi, hắn muốn xem chị còn vẻ hiên ngang này không? Không lâu sau, chúng trói chị Sáu vào gốc bàng, hướng về nghĩa địa Hàng Dương. Chúng muốn cho chị càng thêm đau đớn khi phải ngưng thở trước nơi chôn cất hàng vạn chiến sĩ cách mạng và người yêu nước đã hy sinh tại Côn Đảo và như thể muốn nói rằng chỉ vài phút nữa người nằm đó sẽ là chị. Chị yêu cầu không bịt mặt để ngắm nhìn đất nước lần cuối:
- Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng!
Rồi chị lại nói dõng dạc trước mặt bọn lính khi chúng ép chị quỳ xuống để xử bắn:
- Tao chỉ biết đứng, tao không biết quỳ. Tên lính Pháp đã từ chối vì chúng không chấp nhận một tử tù có thể nhìn thẳng vào mắt chúng và hô vang khẩu hiệu chống đối. Nhưng dưới sự kiên quyết của chị bọn chúng đành phải chấp thuận.Trên pháp trường chị hát vang “Tiến Quân Ca”, từng lời từng câu lọt vào tai kẻ địch khiến chúng phải run sợ mà không dám xử bắn chị ngay, chỉ đến khi tên chúa đảo ra lệnh. Đối mặt với cái chết, điều khiến người con gái Đất Đỏ ân hận nhất là chưa diệt hết bọn thực dân và tay sai cướp nước. Cận kề cái chết nhưng sự căm thù giặc trong chị lại càng thêm mãnh liệt, tinh thần yêu nước càng thêm cháy bỏng. Chị vẫn tự nhiên cất lên những câu hát, hiên ngang vang lên những thanh âm hùng hồn, mắt sáng rực, nhìn thẳng vào bọn lính sắp kết liễu đời mình mà hát bài “Chiến sĩ Việt Nam”, “Lên Đàng”… Tên lính lê dương đứng cách chị Sáu 15m, trước khi bắn chị hô vang những lời đanh thép, khẳng định cuối cùng:
- Đả đảo bọn thực dân Pháp. Việt Nam độc lập muôn năm. Hồ Chủ tịch muôn năm!
Đôi mắt chị vẫn mở to, đôi môi chị vẫn cất lên những tiếng hát trong trẻo của người con gái thiếu thời nhưng lại pha lẫn sự căm thù không hề che giấu và cả tinh thần bất khuất, kiên định.
Tiếng súng vang lên, chị chưa chết, vẫn hát, đôi mắt nhìn thẳng vào bọn lính bắn chị. Bọn lính run sợ không dám bắn thêm lần nữa, tên chúa đảo phải chạy đến hò hét bọn lính bắn tiếp…đến khi chị ngừng thở mới dám dừng lại.



