Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa - Huỳnh Văn Đề - Ấp An Lạc A, Lương Hòa Lạc, Đồng Tháp

Đồng Tháp09/05/2026Phan Văn Tú (Ấp An Lạc A, Lương Hòa Lạc, Đồng Tháp)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Huỳnh Văn Đề

Năm sinh: 1954

Địa chỉ: Ấp An Lạc A, Lương Hòa Lạc, Đồng Tháp

Chiến tranh đã lùi xa nhưng những câu chuyện về một thời hoa lửa vẫn luôn là sợi dây kết nối thiêng liêng giữa quá khứ và hiện tại. Mỗi lần được nghe ông ngoại kể về những năm tháng kháng chiến khó khăn, trong lòng tôi lại dâng lên một cảm xúc khó tả, vừa tự hào, vừa biết ơn sâu sắc.

Trong ký ức của ông, những năm tháng ấy không chỉ có bom đạn những tiếng súng kêu khắp mọi nơi mà còn thấm đẫm tình đồng chí, nghia đồng bào. Ông kể về những chuyến hành quân xuyên đêm băng qua rừng, lội suối, những bữa cơm chỉ có măng rừng, muối nhạt mà ấm áp tiếng cười. Gian khổ là thế, nguy hiểm là thế, nhưng trong đôi mắt của những người lính năm xưa ấy chưa bao giờ tắt đi niềm vui mong muốn nước ta được độc lập. Bà ngoại tôi ngày đêm thức trắng đan áo để gửi tiền tuyến, về những lần chạy giặc lăng xê vừa lo cho đàn con, vừa vững tay chèo, tay súng để bảo vệ sớm làng, mọi người. Nghe những câu chuyện ấy tôi chợt nhận ra rằng hòa bình mà chúng ta thấy không phải tự nhiên xuất hiện. Đó là kết tinh từ máu xương, mồ hôi và cả thanh xuân của thế hệ cha ông. Tôi cảm thấy ngưỡng mộ ý chí quyết tâm giành độc lập từ những người đi trước, những người đã gác lại giấc mơ cá nhân để leo lên đường theo tiếng gọi của tổ quốc. Đó không chỉ là sự dũng cảm mà là một lựa chọn đầy trách nhiệm của cả một thế hệ sẵn sàng hi sinh cho đại nghĩa của dân tộc. Nhìn vào tấm gương của ông bà, tôi hiểu rằng lòng yêu nước không cần những điều lớn lao, mà nó bắt đầu từ việc biết ơn quá khứ và hiện tại. Sự hi sinh ấy như một ngọn đuốc soi sáng, nhắc nhở thế hệ học sinh chúng tôi rằng phải rèn luyện đạo đức, luyện tài năng để tiếp bước đời cha ông.

Những câu chuyện của ông bà đã dạy cho tôi bài học lớn về sự kiên cường và yêu nước. Đối với một học sinh ngồi trên ghế nhà trường tôi tự nhủ rằng phải nỗ lực học tập tốt để xứng đáng với sự hi sinh các bậc tiền nhân. Lịch sử không chỉ nằm trong sách vở, mà còn sống mãi qua những lời kể từ những người trong gia đình, ở ngoài xã hội. Chúng ta phải biết trân trọng giá trị của chữ độc lập và tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn