CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – KHÁT VỌNG TUỔI ĐỒNG ANH HÙNG LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN THẠC
Trong dòng chảy thăng trầm và hào hùng của lịch sử dân tộc Việt Nam, chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, nhưng ký ức về những "thời hoa lửa" thì chưa bao giờ tắt trong tâm khảm mỗi người dân. Đó là một thời đại hoàng kim của lòng yêu nước, nơi hàng triệu tâm hồn thanh niên Việt Nam đã gác lại bút nghiên, gác lại những ước mơ, hoài bão cá nhân để “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước / mà lòng phơi phới dậy tương lai”. Có những con người bước vào cuộc chiến ấy bằng tất cả sự hồn nhiên của tuổi trẻ, hiến dâng trọn vẹn những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời cho nền độc lập dân tộc và ngã xuống khi lý tưởng vừa bùng cháy. Một trong những biểu tượng rực rỡ, một tấm gương sáng ngời của thế hệ thanh niên trí thức thời kỳ chống Mỹ chính là Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc – người chiến sĩ mang tâm hồn người nghệ sĩ với những trang nhật ký "Mãi mãi tuổi hai mươi" bất tử. Câu chuyện về cuộc đời anh không chỉ là một chương sử vàng thiêng liêng, mà còn là ngọn lửa thắp sáng lý tưởng cho thế hệ hôm nay.Hành trình của người anh hùng Nguyễn Văn Thạc được nuôi dưỡng từ mảnh đất Thủ đô Hà Nội ngàn năm văn hiến, giàu truyền thống hiếu học và tinh thần yêu nước nồng nàn. Sinh năm 1952 trong một gia đình thợ thủ công, ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, anh đã bộc lộ năng khiếu văn chương thiên bẩm với giải Nhất học sinh giỏi văn toàn miền Bắc năm 1970. Khi đang là sinh viên năm thứ nhất khoa Toán - Cơ của Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, một tương lai tươi sáng và rộng mở đang chờ đón anh phía trước. Thế nhưng, vào năm 1971, trước tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, Nguyễn Văn Thạc đã nghe theo mệnh lệnh của trái tim, dứt khoát gác lại bút nghiên, tình nguyện lên đường nhập ngũ. Người thanh niên ấy bước vào chiến trường không phải bằng sự mù quáng, mà bằng một lý tưởng sống cao đẹp, sẵn sàng hiến dâng cuộc đời mình cho lý tưởng của toàn dân tộc.Dù bước vào cuộc sống quân ngũ đầy gian khổ và thiếu thốn, Nguyễn Văn Thạc vẫn luôn giữ vững tinh thần lạc quan, yêu đời của một người trí thức trẻ.
Anh được phân công về đơn vị thuộc Sư đoàn 308 – Sư đoàn Quân Tiên phong anh hùng và tham gia chiến đấu tại mặt trận Quảng Trị khốc liệt. Trong những ngày tháng hành quân gian khổ xuyên qua bom đạn, người chiến sĩ trẻ ấy vừa trực tiếp cầm súng chiến đấu, vừa miệt mài ghi lại những dòng nhật ký xúc động. Những trang nhật ký của anh không chỉ là lời tâm sự của một cá nhân, mà là tiếng lòng của cả một thế hệ thanh niên thời bấy giờ: yêu nước nồng nàn, tràn đầy khát vọng sống nhưng cũng sẵn sàng hy sinh vì độc lập. Anh viết về dốc núi Trường Sơn, về tình đồng đội, về những người mẹ nghèo nơi tuyến lửa, và đặc biệt là niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng, ngày mà anh có thể trở về viết tiếp những ước mơ đang dang dở.Bước ngoặt lớn nhất và cũng là khoảnh khắc bi tráng nhất trong cuộc đời anh diễn ra tại mùa hè đỏ lửa Quảng Trị năm 1972. Đó là dải đất ngập chìm trong bom cày đạn xới, nơi diễn ra cuộc chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị đầy oanh liệt. Tại mảnh đất này, Nguyễn Văn Thạc cùng các đồng đội đã chiến đấu kiên cường, giữ vững trận địa trước sức tấn công áp đảo của kẻ thù. Vào ngày 30 tháng 7 năm 1972, trong một trận chiến vô cùng ác liệt tại thôn Cổ Thành, anh đã bị trúng mảnh đạn pháo của giặc và bị thương rất nặng. Dù được đồng đội hết lòng cứu chữa, nhưng do vết thương quá hiểm nghèo, người chiến sĩ – người nghệ sĩ ấy đã trút hơi thở cuối cùng khi tuổi đời vừa tròn hai mươi. Anh ngã xuống khi những trang nhật ký chưa kịp viết hết, khi những ước mơ thanh xuân vẫn còn dang dở, nhưng sự hy sinh của anh đã hóa thành dòng sông, ngọn núi, hòa vào đất mẹ Quảng Trị thiêng liêng.Đọc và lật giở từng trang cuộc đời, từng dòng nhật ký của Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc, trong lòng em trào dâng một niềm tự hào kiêu hãnh xen lẫn sự xúc động sâu sắc. "Thời hoa lửa" của thế hệ anh là những năm tháng sống không có sự tính toán thiệt hơn, không mưu cầu lợi ích cá nhân, sẵn sàng hiến dâng tất cả vì hai chữ độc lập thiêng liêng. Cuộc đời anh chính là một bài học giáo dục sâu sắc nhất, trực quan nhất về lòng yêu nước và lý tưởng sống cao đẹp.
Tham gia cuộc thi viết này, em nhận thức sâu sắc rằng, hòa bình mà thế hệ chúng em đang được thừa hưởng ngày hôm nay không phải là điều hiển nhiên, mà nó được đổi bằng xương máu, bằng nước mắt và tuổi trẻ của những người đi trước như liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc. Mỗi trang sách chúng em đang đọc dưới mái trường yên bình, mỗi ước mơ chúng em đang tự do theo đuổi đều mang hình bóng của những người đã ngã xuống. Là những người con của thế hệ tương lai, chúng em nguyện biến lòng biết ơn thành hành động: ra sức học tập, rèn luyện đạo đức, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với cộng đồng và tích cực tham gia các hoạt động đền ơn đáp nghĩa tại địa phương. Cuốn nhật ký "Mãi mãi tuổi hai mươi" và lý tưởng sống cao đẹp của Anh hùng Nguyễn Văn Thạc sẽ mãi là kim chỉ nam soi sáng, thôi thúc thế hệ trẻ hôm nay vững vàng bước tiếp trên con đường xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp, văn minh.


