CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA “Khi ký ức được kể lại”
Người đầu tiên được các bạn trẻ tìm đến là ông Hà Ngọc Tuân, sinh ngày 29/6/1946, quê Xuân Mỹ – Thường Xuân. Tháng 12 năm 1971, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông lên đường nhập ngũ. Những năm tháng quân ngũ đã trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời ông. Sau khi xuất ngũ năm 1977, ông trở về quê hương và tiếp tục cuộc sống của một người dân bình dị.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
“Khi ký ức được kể lại”
Chiều cuối tháng Bảy, con đường về thôn Xuân Mỹ, xã Thanh Kỳ dường như chậm lại trong cái nắng còn vương của mùa hè. Những mái nhà nép mình bên sườn đồi, những con đường làng quen thuộc vẫn bình dị như bao ngày. Nhưng với những người đã từng khoác lên mình màu áo lính, mỗi con đường, mỗi khoảng trời nơi đây lại cất giữ những ký ức không dễ phai mờ.
Trong căn nhà nhỏ, các đoàn viên, thanh niên ngồi quây quần bên những người cựu chiến binh. Không có sân khấu, không có ánh đèn, chỉ có những câu hỏi mộc mạc và những câu chuyện được kể bằng ký ức.
Người đầu tiên được các bạn trẻ tìm đến là ông Hà Ngọc Tuân, sinh ngày 29/6/1946, quê Xuân Mỹ – Thường Xuân. Tháng 12 năm 1971, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông lên đường nhập ngũ. Những năm tháng quân ngũ đã trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời ông. Sau khi xuất ngũ năm 1977, ông trở về quê hương và tiếp tục cuộc sống của một người dân bình dị.
Các bạn trẻ hỏi:
– “Ngày ấy, điều gì khiến bác nhớ nhất?”
Ông Tuân im lặng một lúc rồi kể. Giọng nói chậm rãi, đôi khi ngắt quãng. Ông không kể những điều quá lớn lao. Ông kể về những ngày xa nhà, về đồng đội, về những tháng ngày cùng nhau vượt qua khó khăn. Trong câu chuyện của ông, hai chữ “đồng đội” được nhắc đến nhiều lần.
Một bạn đoàn viên lặng lẽ ghi chép. Một bạn khác cầm điện thoại ghi hình. Những câu chuyện tưởng như đã nằm yên trong ký ức nhiều năm bỗng được đánh thức.
Rồi các bạn trẻ tiếp tục tìm gặp những người từng khoác áo lính như ông Hà Thanh Bình, ông Hà Văn Dựng, ông Hà Ngọc Hiệp, ông Hà Minh Tâm, ông Hà Văn Toàn, ông Lương Minh Thoa, ông Vi Tiến Dũng... Mỗi người một hoàn cảnh, một chặng đường, một ký ức riêng. Có người nhập ngũ từ những năm 1970, có người lên đường khi đất nước đã bước sang một giai đoạn mới.
Có những câu chuyện rất dài.
Cũng có những câu chuyện chỉ được kể bằng vài phút im lặng.
Bởi đôi khi, điều khó nói nhất không phải là những gì đã trải qua, mà là những người đã không thể trở về.
Thế hệ trẻ hôm nay lớn lên trong hòa bình. Những tiếng bom, tiếng súng chỉ còn được biết qua sách vở, những thước phim tư liệu và lời kể của ông bà, cha mẹ. Vì vậy, khi được trực tiếp ngồi đối diện với những người từng đi qua chiến tranh, các bạn trẻ mới hiểu rằng lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách.
Lịch sử còn sống trong ký ức của mỗi con người.
Trong danh sách những người được lưu giữ thông tin còn có nhiều thế hệ cựu quân nhân, từ những người nhập ngũ năm 1971, 1974, 1975, 1976, 1977… đến những người thực hiện nghĩa vụ quân sự trong những năm gần đây.
Điều đó khiến các đoàn viên nhận ra rằng “thời hoa lửa” không phải là một câu chuyện xa xôi. Đó là một dòng chảy nối từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Người đi trước trao lại ký ức.
Người trẻ tiếp nhận ký ức.
Và bằng công nghệ hôm nay, những câu chuyện ấy có thể được lưu giữ lâu hơn nữa.
Một bức ảnh được scan.
Một đoạn video được ghi lại.
Một câu chuyện được viết thành bài.
Một mã QR được tạo ra để thế hệ sau có thể nghe lại lời kể của người đi trước.
Đó chính là cách người trẻ hôm nay gìn giữ lịch sử bằng phương pháp của thời đại số.
Khi buổi trò chuyện kết thúc, một bạn đoàn viên nói:
– “Sau hôm nay, chúng cháu sẽ kể lại câu chuyện của bác cho nhiều bạn trẻ khác cùng nghe.”
Người cựu chiến binh mỉm cười.
Có lẽ đó cũng chính là điều mà những người từng đi qua chiến tranh mong muốn nhất: ký ức không bị lãng quên.
Bởi chiến tranh rồi sẽ lùi xa.
Những người từng trải qua chiến tranh rồi cũng sẽ già đi.
Nhưng câu chuyện về lòng yêu nước, về tình đồng đội, về sự hy sinh và những năm tháng tuổi trẻ cống hiến cho Tổ quốc cần được tiếp tục kể lại.
Để thế hệ trẻ hôm nay hiểu hơn về giá trị của hòa bình.
Để biết trân trọng những gì mình đang có.
Và để mỗi người tự hỏi mình có thể làm gì cho quê hương, đất nước trong thời đại mới.
“Thời hoa lửa” khép lại trong ký ức của người đi trước, nhưng sẽ tiếp tục sống trong trái tim của thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.
Đó không chỉ là một câu chuyện lịch sử.
Đó là một lời nhắn gửi giữa các thế hệ.


