CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: KHÚC GỖ TRONG ĐÁY BA LÔ CỦA LÍNH CÔNG BÌNH
Mùa đông năm 1972, tại trọng điểm giao thông ác liệt ở phà Long Đại (Quảng Bình), đại đội công binh của anh lính trẻ Văn Hưng chịu trách nhiệm đảm bảo huyết mạch giao thông thông suốt cho những chuyến xe tải chở đạn dược, lương thực tiến vào tiền tuyến. Đêm nào cũng vậy, khi tiếng máy bay trinh sát vừa dứt, hàng chục quả bom rải thảm lại trút xuống, làm thay đổi hoàn toàn địa hình dòng sông và các bến phà.
Công việc của Hưng là lặn xuống dòng nước lạnh buốt để dò tìm các khối mìn chưa nổ hoặc đo đạc, gia cố lại các chân cầu dã chiến bị sóng nước và bom đạn làm chao đảo. Giữa muôn vàn thiếu thốn và hiểm nguy cận kề, trong đáy ba lô của Hưng luôn có một khúc gỗ lim nhỏ đã được gọt đẽo nhẵn nhụi, vuông vức bằng bàn tay.
Nhiều người trong tiểu đội tò mò hỏi vì sao hành quân gian khổ, từng gram đồ đạc đều phải tính toán tinh giản mà Hưng lại mang theo một khúc gỗ nặng nề vô tích sự như vậy. Hưng chỉ cười hiền, bảo rằng đó là "bùa hộ mệnh" và là lời hứa của anh với người cha ở quê nhà. Trước ngày lên đường, người cha – vốn là một thợ mộc tay nghề cao ở làng – đã đưa cho Hưng khúc gỗ ấy và dặn: "Con mang theo nó để nhớ nghề mộc của ông cha, nhớ sự vững chãi của cây đời. Khi nào dựng xong những cây cầu cho xe qua, con hãy dùng nó để khắc một ngôi sao nhỏ, tượng trưng cho ngày chiến thắng trở về".
Có những đêm, sau nhiều giờ liền ngâm mình trong nước lạnh để tháo mìn dưới làn đạn pháo sáng rực trời, Hưng trở về hầm trong trạng thái kiệt sức. Dưới ánh đèn dầu hỏa lù mờ, anh lại lôi khúc gỗ nhỏ ra, dùng con dao găm mài sắc tỉ mẩn gọt đẽo từng nét. Mảnh gỗ nhỏ ngày một chuyển sang màu nâu bóng mượt qua những cái chạm sần sùi của đôi bàn tay người lính.
Một đêm giáp Tết năm 1973, sau khi hoàn thành xuất sắc một nhịp cầu quan trọng giúp đoàn xe thông tuyến sớm hơn dự kiến, Hưng ngồi bên vách hầm, chính thức hoàn thành việc khắc hình ngôi sao năm cánh lên bề mặt khúc gỗ. Anh chuyền tay khúc gỗ cho các anh em trong tiểu đội ngắm nhìn. Mỗi người chuyền qua tay một lần, ai nấy đều cảm nhận được sự cứng cáp, ấm áp truyền từ thớ gỗ mộc mạc – như một lời thề quyết tâm bám trụ lấy trận địa, lấy cây cầu.
Vài tháng sau, bến phà Long Đại được giải phóng hoàn toàn khi Hiệp định Paris được ký kết, những chuyến xe qua sông ngày càng nhiều thêm. Hưng cùng đồng đội tiếp tục hành trình giải phóng miền Nam. Khúc gỗ nhỏ nằm sâu trong đáy ba lô đã cùng anh đi qua những năm tháng khốc liệt nhất cho đến ngày toàn thắng.
Hòa bình lập lại, Hưng trở về quê hương, tiếp nối nghề mộc của gia đình. Khúc gỗ năm xưa nay được ông gắn trang trọng ở trung tâm một bức tranh gỗ điêu khắc hình ngôi sao và chiếc cầu phà lịch sử treo ngay phòng khách. Mỗi lần con cháu quây quần hỏi chuyện, ông lại mỉm cười chạm tay vào thớ gỗ nhẵn bóng, kể cho thế hệ sau nghe về một thời hoa lửa hào hùng, nơi những con người kiên trung đã bắc những nhịp cầu đi tới tương lai bằng cả mồ hôi, máu xương và niềm tin sắt đá.


